- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,493,757

MÙA PHẾ TÍCH

21 Tháng Chín 20196:09 CH(Xem: 3205)
photo Pham Anh Dung
photo Phạm Anh Dũng


NỖI BUỒN CHƯA ĐƯỢC CHỈNH TRANG

 

 

có một sự nhầm lẫn ở đâu đó

khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào

tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét

lúc anh ghì riết lấy em

cánh cung buông một đường tên

thẳng tắp

 

có một sự nhầm lẫn nào đó

ở cái cách con sâu trườn mình trên cành cây

nhẩn nha ăn hết lá non

không đếm xỉa gì đến tia nắng mặt trời rọi tới

những ngỡ ngàng xanh rêu

 

giọt nước có thể là một tấm gương bình yên

soi hình hài nhọc nhằn của biển

cũng có thể là một lời thầm thì

vô vọng

có một sự nhầm lẫn chết người

khi biển cùng thời gian tương hợp

 

khúc vĩ thanh hoang phế

là nỗi buồn chưa được chỉnh trang

bỗng ào ạt như cơn lũ muộn

trong cuồng điên mưa

 

có một sự nhầm lẫn

giữa ngày và đêm

 

NP phan

 

 

 

MÙA PHẾ TÍCH

 

 

những giấc mơ hồn nhiên bước ra ngoài giấc ngủ

toan tính một cuộc vui

bằng trò chơi sắp đặt

trống trải hồ nghi

nỗi buồn bỏ túi

 

những con chữ lặng lẽ rời trang sách

tất tả trên hành trình vô vọng

xuyên qua giao lộ mặc cảm

cân bằng

độ lượng một vòng xoay

 

sự thật vội vã lánh ra ngoài cái bóng tuyên ngôn

đi bằng đôi chân định mệnh

đã có lúc song hành

cùng chân lý

lửng lơ

 

niềm vui bất chợt tách khỏi nụ cười

để sửng sốt yên bình

lộng lẫy bao dung

trong một góc khuất lẻ loi

mùa phế tích

 

                                   NP phan

 

 

 

 

NGÀY VỀ

 

ngày về lớp lớp tàn phai

chỉ còn lại một dấu hài trong mơ

giọt nào rụng xuống hiên mưa

chút ơn cay đắng cũng vừa quạnh hiu

 

vai gầy thấm đẫm hoang liêu

quỳnh hoa một đóa ít nhiều đa mang

giật mình, ngỡ cơn mưa tan

là trăm năm đã ngỡ ngàng khói sương

 

thì thôi hí cuộc vô thường

dấu chân miên viễn, nỗi buồn kiêu sa

hỡi ôi, con dế hiên nhà

bỗng nhiên cất giọng la đà gọi ai

 

                                                NP phan

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 22146)
Ngọn lửa cháy một bên Kẻ ham chơi về muộn Ăn ở suốt một đời Có những điều không cần phải hiểu ? Nụ cười đầu môi, đãi đưa, gượng gịu Đường phố xưa giờ cũng lạ người
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23346)
cha mẹ cùng vượt muôn vàn thử thách sống thúc bách như giây phút cuối cùng chờ ngày trùng phùng tháp cao tháng ba, sông sen tháng bảy, diều giấy tháng chín
18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23828)
Sinh năm 1964 tại Sàigòn . Qua Mỹ từ năm 1982. Tốt nghiệp cao học Quản Trị Thuế và CPA, hiện đang sống và làm việc tại miền Nam California. Có bài viết trên Văn, Tân Văn, Da Màu. Lần đầu tiên đến với độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.
18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23815)
Đất trời có bao dung Cho ta hẹn một lần Ta về qua lối cũ Chiều đẫm hương kim ngân
18 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23488)
Anh rót tiếng cười vào cổ em những ngụm hạnh phúc hừng hực đam mê và sức sống Chiều hè rực rỡ tan chảy trên môi làm em ngây ngất Như rượu ngọt và cà phê đắng em được uống từ môi anh
01 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23712)
(đăng trong Hợp Lưu số 100 tháng 5&6 2008) ở đây mùa xuân trẻ dại quỳ trên đồi ngực căng nhức đêm ủ bằng chăn đỏ ở đây điệu nhạc buồn như vệt bùn bắn lên chân ở đây tuổi hai mươi tư…
22 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 26455)
Tập "Ta thấy hình ta những miếu đền" cô đọng những lời tài tử của một thi nhân đã bỏ thơ theo văn. Cuối đời, do tình cờ một ông chủ nhà xuất bản yêu cầu, Mai Thảo góp lại thành tập mà có thơ Mai Thảo như món quà muộn đến từ một đời vừa chín.
22 Tháng Hai 200912:00 SA(Xem: 29630)
(đăng trong Hợp Lưu số 102 tháng 9&10-2008) Mùa đông theo những cơn mưa áp thấp nhiệt đới một ngày tháng chín xứ sở không có thu xứ sở nổi trôi theo điệu trống bập bùng của lũ trẻ
17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 25554)
Anh ghi vội bài thơ cho em Bài thơ gởi vào vùng ảo Ở đó khi buồn đọc lại Không ai mang đến cuối đời
17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 26023)
tôi thở và đi với bức mành đen phủ kín tròng mắt mọi mệnh lệnh đều được thi hành bằng sự chuẩn xác của loài dơi bay trong cơn bão giữa rừng sâu tiếp tục tiến tới trước dù chưa biết sẽ vùi xác ở đâu