- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,223,844

thơ PHAN THANH BÌNH

23 Tháng Mười Một 201810:15 CH(Xem: 580)

trai tim anh - photo UL
Trong Trái Tim Anh - ảnh UL 2018


Mọc đá

 

Những hòn đá sống

cả những hòn đá chết

mọc quanh ta như là thổ lộ

 

anh không viết cho em

tâm hồn anh mọc đá

chữ của anh còn thơ của nhân loại

 

người tù mơ ánh trăng

người tự do thèm giấc ngủ biển

hy vọng không ai bị cắn vào mông lúc nửa đêm

 

thật đáng ngại

có những ngày

anh ăn hết từng ấy thời gian

vẩn vơ nghĩ về mông muội.

 

Phan Thanh Bình

2018

 

 

Điểm tựa

 

Họ đi qua chiến tranh

cánh gió lướt dọc Trường Sơn bão lửa

đêm rừng sâu hang rắn

loài bò sát nắm tay nhau bay lên giữ chặt lời thề.

 

Trong ngôi nhà của vợ

tôi ăn chín

uống sôi

trả tiền ngủ lại qua đêm

vợ yêu quý tôi như ông khách quý.

 

Họ dìu đồng đội qua từng ngôi đền cổ

những người lính hy sinh thành lập đại đoàn

biểu quyết cuộc tấn công

hát vang khúc Buôn Mê Thuột, Phước Long, Xuân Lộc …

 

Cứ 7 giờ tối từ góc phố Sài Gòn

ngước nhìn trời pháo hoa

loài bò sát lại bay lên nắm tay nhau rực rỡ.

 

Phòng riêng của con tôi

(cái đứa trăng là trăng, sao là sao)

sách vở bừa bộn bên quà lưu niệm

và những thứ linh tinh con gái

đôi lúc, vợ tôi phải lên thu gọn hộ

- Cảm ơn con đã đến cuộc đời này.

 

 

Phan Thanh Bình

2018

________

Ăn chín, uống sôi: tục ngữ Việt Nam

  

 

 

Khỏa thu

 

Môi nàng mấp máy muốn nói

người nàng run lên sắp đổ

những ngày bị bỏ quên

 

nàng như xe cút kít cất trong kho

đồi gió đờn rung cây cối

kỷ niệm là tấm bìa cứng chèn trong ngực

 

khỏa thân quỳ trên thảm

bầu vú nàng chấp cả thì con gái

những vết nám là tình yêu để lại

 

kỳ sinh nở đã qua

tóc dưới của nàng mềm mượt

sóng lần tìm cách vượt bờ

 

nàng nhớ mùi thuốc lá của chồng

thèm áp tai vào ngực chồng nghe tiếng hú

muông thú cắn đuổi nhau trước bình minh

 

cuối thu

sếu đầu đỏ bay ngang qua thành phố lúc nào không ai biết

bạn sóc công viên dò tìm hạt quả

vú nàng cương tựa như hoa trổ sữa. 

 

Phan Thanh Bình

2018

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Giêng 20198:09 CH(Xem: 530)
sông truồng mình khoả nắng / mái chèo xiêu xiêu mưng hàng rong / con mắt nhìn dậy sóng /
09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 874)
Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình / Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia / Bao nhiêu người chết không / còn tìm được cốt / Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt / Dù ông khiến ta thao thiết / mỗi hạt vừng /
07 Tháng Giêng 20194:58 CH(Xem: 526)
Liệu cơn gió sẽ thổi lên phân chất / cát đá tung bay, canh bài gỡ gạc / rồi vết thương tự xé toang chỗ rách? / - Cho tôi xin mua lại Đất Nước mình. /
07 Tháng Giêng 20194:48 CH(Xem: 512)
Tất cả lùi xa / những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc / chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn / may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt / lấy trái tim băng cuộc đời dập nát /
07 Tháng Giêng 20194:33 CH(Xem: 398)
hãy tự sướng và huyễn tưởng trên chính quê hương mình / chém gió vi vu cường điệu nhân ái chiên lừa cụt lưỡi / ngu dân câm điếc gõ nhịp nô lệ ngàn năm cộng sinh con số / bình minh trang điểm máu đỏ ngực đời / xác sống ngu ngơ cười điên, khóc ngất /
06 Tháng Giêng 20196:13 CH(Xem: 632)
Em tìm anh suốt chín ngọn suối sâu / Mười đỉnh dốc mặt trời như cạn lửa / Con chim xanh lạc lời nguyền đôi lứa / Hót năm ròng tháng rãi để tìm nhau /
04 Tháng Giêng 20199:19 CH(Xem: 523)
Bây giờ / sau tất cả mọi điều / anh đã không nhận ra em / được và mất xảy ra trong chớp mắt / chưa đi qua bão giông mà anh tự ngã / một mình em về lại cuối con đường /
03 Tháng Giêng 201910:42 CH(Xem: 484)
Không chạm mùi cỏ / nó mượt không ăn được / nó in người con gái / sức mạnh hữu hình sinh sôi /
03 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 485)
Có nghe không tiếng yêu người / Nhẹ như gió thoảng sao chơi vơi sầu / Người xuôi về đâu về đâu / Để còn lại những chiều vàng trôi mau /
02 Tháng Giêng 20199:54 CH(Xem: 533)
vẳng tiếng chim trong ánh nắng mai / cùng với lời kinh sớm / ngày bỗng bình yên như sự thật / như đã từng là sự thật / chẳng tồn nghi /