- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Như những trò đùa, Mỗi chúng ta có một cách

29 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 116427)


nhvcv_hl113
(Nguyễn Hoà / Ảnh TNHương 2-2010)

Nguyễn Hòa vcv

Chủ trương vanchuongviet.org
Hiện làm nghề tự do, sống ở Sài Gòn.


Như những trò đùa


Mỗi chúng ta cứ mải miết loanh quanh
Như thuở bé chơi trò ú tim để lớn lên thương tổn
Những con đường cha mẹ chúng ta cứ chạy
và chúng ta thì bắt đầu bơi

Mỗi lý thuyết như những bánh xe xóc ổ gà
Nghiến qua những con đường quá nhiều tai ương và bệnh hoạn
Không chỉ cha mẹ chúng ta và cả chúng ta lầy lội
Chẳng biết đâu là đâu

Mỗi khuôn mặt cứ như là kịch sĩ chăng ?
Có diễn hết vai hề trên trần gian khốn khổ
hay ở những quốc gia kia - Nhân danh tự do để bắt bớ con người
Cứu đói những người sắp chết

Những tổ chức /quốc gia to lớn kia
Có bảo vệ nổi một người không phạm tội bị bọn điên cuồng bắt bớ lưu đày giết chết công khai
Tội nghiệp con người :
Đã giúp nhiều người sinh ra các tổ chức bảo vệ tự do vẫn tiếp tục vào tù một cách bất công

Mỗi chúng ta đóng nhiều vai linh tinh
Chỉ có vai làm người không hề làm nổi.



Mỗi chúng ta có một cách


Mỗi chúng ta có một cách đi
Đi thế nào tùy
Có thể cắt một miếng trăng đi lên đó
Cắt một miếng tim cỡi lên đó
cắt một miếng đau ôm lên đó

Mỗi chúng ta có một cách nhìn
Nhưng đừng nhìn một cách hậm hực
Đừng xé một tiểu tiết dán lên mắt
Đừng u ơ một thứ gì không rõ

Mỗi chúng ta có một cách yêu
Nhưng yêu thế nào cho đủ
Đừng yêu là độc quyền
Kể cả lấy ngu si dán lên mắt mình

Mỗi chúng ta phải chỉ có một thứ thôi
Yêu tổ quốc mình và yêu tự do là trên hết
Hãy làm đi và xin đừng rên nữa
Đớn đau quá nhiều và hèn kém đã ăn sâu.

Nguyễn Hoà vcv
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35359)
D ừng lại bến bờ ngăn cách Sẽ không còn bóng dáng anh Dừng lại bên này đời sống Chỉ còn lại mấy bức hình!
22 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 40871)
B ằng những dòng thật ngắn và đơn giản Du Nguyên đã tự giới thiệu về mình: Họ tên: Đậu Dung. Bút danh: Du Nguyên. SN: 1988, quê: Nghệ An. Hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội.Tòa soạn đã nhận được chùm thơ Du Nguyên như một món quà thi ca mà tác giả muốn gởi tặng cùng sự trân quí và đồng cảm đến với bạn đọc và văn hữu của Hợp Lưu … Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu những thi phẩm của người làm thơ mang tên Du Nguyên.
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 40811)
A nh thích sạch sẽ trinh nguyên Anh lăn lộn cào cấu trên thân xác em Chà xác, mân mê, bú mớm từng hơi thở, vi nước bọt, tế bào em Sau cuộc hoang luân anh cố gột rửa bằng hàng trăm loại dầu gội, sữa tắm, phấn hoa…
21 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 40830)
đ êm đã sâu rồi đôi mắt chong chong cũng nhường nhau mà khép lại chỉ còn em nhặt nhạnh lại mình rất lẻ
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 37214)
L ịch sử dù có được viết lại Cũng không thể chối bỏ được rằng Sự thật không phải vậy Sự thật chỉ là phương tiện phục vụ Cho một sự thật khác
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 38592)
T rong ký ức em, trong giấc mơ về anh và lúc giật mình về cô gái mang giày đỏ Ừ quên, chuyện tình mình chỉ có thế Thôi, em giấu bầu ngực căng tròn sau chiếc áo ngực hình cánh bướm Em giấu bí mật đôi mình trong câu chuyện với người đến sau…
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 37869)
T ôi đưa tin Nhà văn Phạm Viết Đào bị bắt lên blog Đưa tin mà vẫn không tin Một nhà văn bị bắt Cũng như tôi đã không tin một nhà báo bị bắt có tên là Trương Duy Nhất. Ôi đất nước tôi "Chơi công an đi bắt quân gian/ béng beng"
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 40689)
LTS: Khánh Trinh là bút danh. Có lẽ Khánh Trinh là người viết trẻ nhất trong Tạp chí Hợp Lưu hiện nay. Khánh Trinh sinh ngày: 30/08/1991. Quê ở Quế Sơn, Quảng Nam. Hiện là Phóng viên truyền hình tại Sài gòn. Thơ của Khánh Trinh lạ một cách tự nhiên và nồng nàn như tuổi trẻ…Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Khánh Trinh đến với quí độc giả và văn hữu khắp nơi. (TCHL)
14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33442)
s ài gòn bé tí ti chỉ một người vui tay xách đi là không còn gì nữa cây cầu vắt qua nụ cười bước chân kéo theo cả chiều nông nổi nắng em gọi mình về bằng một cái xiết tay
13 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35348)
b ên triền đời trượt chân chạm thời gian không giọt âm thanh nào vang trong tịch lặng chỉ có lửa cháy bùng huyễn hoặc ta ngơ ngẩn nhìn thơ bay lượn khắp cùng