- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,563,375

Mùa Hạ Hỗn Mang

28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26731)

Buổi sáng mùa hạ
những đốm trắng bên ngoài cửa kính
sương bốc lên từ mặt hồ
hay từ núi tỏa xuống
em như một giọt sương
rơi xuống chiếc hồ thăm thẳm
quanh quẩn ngại đường sông

ngày mùa hạ
tiếng chim ríu rít
bay ra từ những bụi cây nhỏ trước cửa
chao ôi sao bỗng nhớ quê nhà

quê hương xa thăm thẳm
như chìm dưới mặt hồ
buổi sáng mùa hạ
em thấy nhớ xót xa
quê hương
có người bảo còn
có người bảo mất
một quê hương
về mà không ở được
gọi là nhà
mà ấm lạnh không chia

em đã trở về nhiều lần
vẫn không nhặt được hết những nắm quá khứ đã rơi vãi
vẫn ngơ ngác với những tương lai đang nhẩy múa trước mặt
quê hương ơi
chiến tranh đi qua rồi, tiếng súng ngưng
nhưng mùi thuốc súng còn ngửi thấy
trên tay chân người lính xưa tàn tạ
mầu xám đen
trên kỷ niệm phế tàn


em đã trở về nhiều lần
những ngôi nhà rất lạ
những đổi thay đến bàng hoàng
những còn lại vẫn xót xa
chiếc áo rách được vá bằng những miếng gấm xanh đỏ
ai mặc vào cũng đóng được vai hề

Quê hương ơi
người đi mang theo quê hương
nhưng sao lạnh lùng đến thế
cứ nhìn nhau mà chẳng thấy thương nhau
mỗi người là một hạt sương
rơi trên những dòng sông khác
cười khóc cho riêng mình

mang nhau ra đi
như cha mang con lên núi
như mẹ mang con ra khơi
cha mẹ chết cả rồi
chẳng còn ai dậy biết yêu nhau

Quê hương có người bảo còn
có người bảo mất
bồng bế nhau ra đi
mỗi người về một nơi
mỗi nhà một cảnh
mỗi thành phố một bạn bè
“mắt xanh trắng đổi nhầm bao khách tục”
muốn chập vào mà phải tách ra

Anh đến chậm từ những trại tù
ai xót thương anh bằng anh tự thương thân
ai nhìn xuống vết thương kiêu hãnh chẩy máu mỗi ngày
anh đi tìm bông băng tự anh cột lại
thỉnh thoảng những tiếng kêu hoan hô, đả đảo
ùa vào trái tim anh
luồn vào vết thương anh
bật tiếng cười khan
anh tự hôn lên nó

Ôi, đến bao giờ da thịt mới lành!

Buổi sáng mùa hạ
mùa hạ hỗn mang
gió santa ana thổi bàng hoàng
trên từng trang báo
bay tung những con chữ nghiệt ngã
vẫn chẳng giữ được nhau
mỗi người về một ngả

ôi mùa hạ hỗn mang
mang cát vào trong gió
thổi về tận quê hương
có người không còn đất đứng
gió thổi bay mái nhà
thổi mắt ai đầy lệ
 
Bao nhiêu mùa hạ đã đi qua
ai đem cái áo tay dài cắt đi cho ngắn
cắt cả vào thịt da.

TRẦN MỘNG TÚ
Tháng 8/2007

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 28192)
Anh thầm hỏi Kanguru Có gì trong đôi mắt ướt Có phải nỗi lòng âm u Có chăng một đám âm hồn
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 29331)
Khi chúng mình làm yêu em quên sự sống co giãn theo vũ trụ đang căng mỏng quá mức xương thịt sắp tiếp cận những lỗ đen đào thải chùm sao bắc đẩu lạc bào thai hun hút
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 30599)
Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai? Khi ngày hôm nay kết thúc giống hệt ngày hôm qua và hôm qua nữa Những ngày hôm qua tôi đã đi qua là những ngày hôm qua không trở lại Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai?
30 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 29028)
Trầm Hương chuyển ngữ Khi chúng ta đã thôi nhau anh mới chợt nhận ra Rằng mùa thu đổi sắc lá thành màu mái tóc em Tròn như một vòng trong xoắn ốc như bánh xe trong bánh xe Không kết thúc hoặc bắt đầu trên guồng quay không dứt
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 27762)
Anh chạy, anh chạy, mưa treo trên cao Giấc ngủ mệt, đêm mỏi rời đôi chân Anh chạy theo em trong suốt cuộc mơ
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 28601)
em kéo cung tên anh C nhân mã cuộc viễn chinh mũi tên thủ hộ lịch sử man rợ chờ tái diễn những ký hiệu ám toán lời giáo huấn làm người chữ vạn ngược gây tương tàn thế giới sao sáu cạnh găm tai ương đạo phái máu lũ lụt từ bốn góc thái bình
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 91821)
Nơi dòng sông mang dáng hình loang đường chỉ tay buổi chiều như tôi và em đã mơ rồi cùng gặp lại ở một nơi nào đó bậc cầu thang lặng câm nước của ngàn năm Thác Bạc hình như em khóc! lừng lững trên cao tóc cội buông dòng
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 26186)
Những lời của em làm anh suy nghĩ Không có điều gì anh giấu được em Ngày bỗng dưng buồn bỗng dưng vui Cặp mắt sắc như dao chém treo ngành
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 25789)
Bỗng dưng một chiều thứ bảy Ta chơi một mình Ghé quán café quen với hy vọng mơ hồ Ngồi chiếc ghế anh từng ngồi Uống ly café anh từng nhấp môi Thấy mình điên lạ
18 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 26545)
Bạn đã cầm ước mơ đi biệt Những ước mơ mang hình khoai sắn Đất nước thắt eo gói trong mình giọt lệ Lưng mẹ già dáng đòn gánh cong cong.