- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,550,527

Đợi Mưa Xuân

14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 24876)

Lầu đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu.

Nhà Thơ Nguyễn Hàn Chung quê quán Làng Phong Nhị xã Điện An huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam
Tác phẩm chính: "Tìm tôi trong bóng" - tập thơ - 1999; "Nói hộ phù du" - tập thơ - 2002. "Thầm thức cùng thơ"- tập bình.
Từ 1971-2005 dạy học ở Quảng Nam và Đà Nẵng. 

 Hiện định cư tại Houston - Texas - Hoa Kỳ.

 

Bầy én ra ràng chạm trán cuối đông

kết một hàng ngang thi gan với rét

mỏi con mắt sấm chớp

đì đùng trời xa

 

 

Áo em chật căng vồng lưng bắp

quýnh quáng yêu không kịp dịu dàng

cơ man xám

cơ hồ lốc

lũng đoạn bầu trời

người đợi én bay về thả cửa

quên khuấy mình đang là lửa

mơ màng rớt tiếng mưa rơi

 

 

Thèm sững nụ hôn li ti lạnh buốt

hơ vào bếp ủ thời gian

đôi mắt xao xác ướp

uống một cốc mộng hờ hương

liếm láp vành ly trống huơ trống hoác

 

 

Chưa đến lúc mưa như côn trùng giăng mắc

đã xung phong làm gã dế mèn

gáy quẩn cánh đồng nứt nẻ chân chim

 

 

Mưa xuân chưa rơi hai ta đã ướt

nhân danh ai em hang rắn hang rồng

không đủ lòng mua lịch mới

tờ lịch cuối cùng còn một chút đông

 

 

Một chút muộn màng gỡ ra không .

 

 

Không còn

 

Không còn sóng để chìm

sợi tóc già nua chạm đáy

mặc nụ cười ton hót bờ môi chai sạm lưu dân

 

 

cầm bống bống bang bang ngẩn ngơ gà mẹ lạc con

nhụi đầu vào chấn song tác te gào thét

có hô biến được đâu mà lấy chồng xa chiều chiều ra đứng…

ngõ trước ngõ sau ngõ ngõ mịt mù

 

 

Không còn gió để tung

bụi phấn hết đường chiều để đắm

rơi tắc tị vào đêm

đêm mà không có em ai thêm sắc vào để đếm

 

 

ngấm câu mẹ dạy tiếc thay mồi bóng con người

ẩn nhẫn ngồi câu nứơc quá cơn ròng

mênh mông từng biết chảy

eo nào thon không là núm ruột

rứt đi sao đành

ngồi lại bên cầu sợ đau lòng con nước

 

 

đánh cờ một mình thả tốt qua sông

tướng sĩ khoanh tay ngồi ngóng

lần trải lực điền tay lái quàng xiên thất thơ thất thểu

cùng nòi tương cận phù du

 

 

giọng hố khan khan hôi hổi phập phồng đau ran ức trái

mùa xuân nhồi vào ký ức huyền hồ xa xăm

cũ càng chưng nhánh mai rong

lạc lòng trang giấy

yêu vì….

 

Nguyễn Hàn Chung

Dallas-Texas 14/12/06

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 36266)
Tôi quen em qua computer biết em làm người mẫu tại Hà Nội em thường mớm cho tôi những lời tình ngọt ngào nhiều lần em mong muốn được gặp tôi
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 33988)
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu thật thà hơn chân lý nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa lòng chiều nghẹn nắng lấy tôi đi, em không lấy tôi là một sai lầm lớn trong đời em định trả lời em sẽ không lấy người em yêu người đàn ông nói thêm nếu là những năm trước... em nuốt ngược câu trả lời đắng hơn hơi rượu vang trắng
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 36993)
Em hỏi mùa thu đã về chưa em hỏi mây bắt đầu phiêu du em hỏi bàn tay anh còn ấm vớt hộ cho em chút sương mù
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 32629)
KHI NÀNG CHẾT tôi đặt vòng hoa trắng xong lui gót quấn cổ mình những sợi tóc đen em thôi ở lại nghe, bình yên giấc ngủ anh sẽ về thăm mỗi rạng đông
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 37378)
(tặng các bạn gặp mặt tháng 7-2006 tại Westminster ) hẹn nhau tại quán cà phê tay bắt mắt ngó chỉnh tề, ba hoa đi đâu ta cũng là ta bạn cũng là bạn, tà tà giống nhau
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 38735)
Câu mẹ ru một thời thơ ấu Dõi theo con bao nỗi sầu thương Thời tao loạn ba mẹ phải ly hương Con bé dại không hiểu nổi buồn của mẹ
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 37127)
Em tìm anh Vọng miền trời quanh năm mây phủ Vọng những mùa thơm hương thông
16 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 35675)
theo tôi đi mây kín trời tháng tám cỏ đồng hoang đang cháy ngọn khô vàng chiều cất bước gió thơm từ cửa biển mưa đêm rồi xô giã biệt ăn năn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35746)
Tất cả những thứ đó dựng thành núi, khiến mọi cuộc hành trình trở ngại. Làm sao bây giờ, tôi rượt đuổi hay tôi bị rượt đuổi thì cũng không có gì khác nhau. Tất cả tiêu tan rồi, có đỡ tiêu tan nhất, là chiếc gạt tàn thuốc lá rạn vỡ. Quá vớ vẩn lỗi của mọi thời gương kính vỡ lại lành.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35909)
chiều lất phất vàm sông mưa theo về thị trấn tóc ủ ê ướt chân mày nguyệt khuyết lạnh từng dòng chảy xuống vai em