- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Ngày Mai

26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 46065)

Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai?
Khi ngày hôm nay kết thúc giống hệt ngày hôm qua và hôm qua nữa
Những ngày hôm qua tôi đã đi qua là những ngày hôm qua không trở lại
Tôi không biết mình ở đâu vào ngày mai?
Tôi tự hỏi, mình sẽ làm gì vào sáng sớm...
Khi những kẻ quanh tôi thức dậy bằng cái ngáp dài tận mang tai
Và nối đuôi nhau
Nhấn nhá nhìn, liếc, rồi lướt, rồi xô, rồi kẹt
Tôi ngọ nguậy trong một đống tiếng ồn, tiếng còi và chửi rủa
Lầm bầm…
Cho đến khi mặt trời chui tọt vào cao ốc mang dáng hình chiếc hộp diêm
Tôi không biết mình sẽ chọn gì vào ngày mai?
Như đứa trẻ đứng trước quá nhiều món đồ sặc sỡ
Tôi rón tay, chọn một
Một rớt
Hai tuột
Ba vỡ...
Và tôi nào biết, ngày mai rồi sẽ làm gì?
Tôi là con diều căng dây nhờ gió ư?
Những cơn gió lẫn trong bụi bẩn và thối vữa
Tôi làm sao biết ngày mai rồi sẽ đi đâu?
Tôi đi đâu?
Tôi hỏi mình: “Ngày mai mày đi đâu???”
Hỏi mãi…
Cho đến khi cạn hơi vì tiếng vọng không lời phúc đáp
Những ngày dài xếp hàng chờ tôi cúi rạp
Toàn một lũ hâm!
Lũ hâm ấy xô tôi vào ngày mai
Cái ngày tôi đã bảo nó giống hệt ngày hôm qua và ngày hôm qua nữa
Những ngày hôm qua không bao giờ trở lại
Cho tôi một lần nhận mặt chính mình!
Tôi có phải là ngày mai?
Có phải là ngày mai của ngày mai và những ngày mai khác
Những ngày mai vươn vai và hít thở
Những ngày mai sinh con đẻ cái
Bằng cái ngáp dài
Đến tận mang tai…

Vương Kh.
(Sài Gòn tháng 5-2010)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 50528)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 49126)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 135191)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 45001)
Nét cọ tô đường cong ẩn hiện gam màu pha xanh đỏ trắng vàng em nhờn nhợt thịt da phấn son nhạt đêm khép
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 45294)
Những đôi chim mắt cú kia hú ám tròn ức tiếng hiện vút góc phố nhọn hắt bóng tách trà vọng hơi lãng nhớ viền lên khói hình đâm vào da thịt người con gái vờ máu nhô lên từng núm vú già trẻ nhựa đẩy đưa nhau
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 43819)
Có thể bây giờ anh chẳng hiểu đâu những toan tính trong em ngày mai ngày kia đối phó với chính mình trên con đường mê hoặc mà đến một ngày khi buộc phải chọn lựa em sẽ là người phải chọn lựa đầu tiên.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 44947)
Tâm như mây và mây như tâm Gió cát lao xao tiếng nguyệt cầm Xuân hạ qua chơi mùa thu cúc Sư về dạo bước giữa sơn lâm.
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 46037)
Bóng tối ngậm trong lòng tay Xòe ra chỉ là những giấc mơ hoang đường và sợ hãi Sa mạc rát khô tiếng nói Con chữ nối nhau chạy đi
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 44858)
Anh thầm hỏi Kanguru Có gì trong đôi mắt ướt Có phải nỗi lòng âm u Có chăng một đám âm hồn
26 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 45874)
Khi chúng mình làm yêu em quên sự sống co giãn theo vũ trụ đang căng mỏng quá mức xương thịt sắp tiếp cận những lỗ đen đào thải chùm sao bắc đẩu lạc bào thai hun hút