- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Hứa Hẹn Núi

07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 111564)

* Một người đứng trên đỉnh núi lửa

Hét ầm về dân tộc?

 

đúc lòng thú dữ. Tôi ngậm ngày

giọt vuông ứa nóng vạn độ / cắt nhìn dân tộc móc nhau đu đưa

tuần hoàn não bộ xưng mẹ toàn cầu

ngôi nhà nổ tách từng cái miệng linh vị bay đến đỉnh cao

tôi bốc câu chú giải nguyền rủa vi trùng tỉa giờ hối hả say.

 

Núi cổ nhọn chẻ bào hình hạt sao xanh

sáng mắt bắt tôi căng thở quả tim nhọn dần

thêu dấu hoa tay ép vòng ngực cao chồi hóa con số cháy

Hai bàn tay núp lửa cầu siêu

Bủa hàng ký tự toán học cho bào thai vô hình đẻ vị thần núi

Tôi xác cây vút trời thẳng nhập linh hồn thức

 

Chúng ta nạn nhân phiêu diệt đi bằng chân dép lá

Tôi đếm mặt nạ bùn xã hội Việt khởi thủy hẹp bó mọi nơi

Bởi dân trì đau tim nuốt lòng dân chủ ý nghĩ về đàn bò xanh ngặm cỏ

tư tưởng tôi nhìn vụng trộm thời gian trước sau

đốt lửa trưng cầu tự do. Hay hang mắt đỏ bầy thủ lĩnh

đứng vững nơi cao bất lực uốn lưỡi

tập đọc âm dáng mặt sư tử già xây tâm sáu cạnh.

 

Tôi ý thức rồi hành lang phận núi bất ổn

Nổi loạn quyền dân chủ bằng mùa động đất

soi phía dưới từng lớp lông lá năng lượng

Núi dồi dào phun nóng dòng kinh nguyệt.

 

sẽ lặn

Lặng khẽ mật tôi đọc chú rung dọc khớp xương. Sau lưng dân tộc.

Tôi ủ bóng yên mình với vì sao chín

 

Tôi ám tiếng chó tru dai ám vùng đất chuyển động vì giận dữ

Éo lên mái mèo đen dạ mùa thác dục

Bới chân lý khóc ứng chúng mình chia ra giới hạn chia cắt

hình tam giác bay lên năm cây que đỏ hoe

Núi nghiệm chính mình đường đi thẳng của Núi

 Núi biết mình là đám lá âm hộ nở sinh màu búp sen lùa

dáng thiếu nữ khỏa thân mùa nhấp nhô với sợi dây lửa

Đất nước đợi dương vật đốm sinh.

 

Tôi mảnh vỡ cho niềm dũng cảm theo hình giấy

Bức tường điểm nối tam giác đi vòng khắp năm châu

câu thơ ốm quát bồng giấc mơ tôi lực tình người rượt đuổi

Tôi nhảy bất lực tuổi trẻ tôi trắng phết từng màu

 thấy mọi điều thối tha:

dương vật và âm hộ to cao khắc âm dương buổi bình minh trốn tìm?

tuyên ngôn nơi bình yên. Tôi có cánh gió bay không sợ núi giận

Ngay bây giờ: Tôi không ý thức tôn giáo

Chỉ tôn chỉ đôi cánh núi uống dòng sữa tuyến vú núi trào lửa 

nhân duyên sự khai sinh.

 

Huỳnh Lê Nhật Tấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 45733)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 40846)
Tròng mắt lạnh Lạnh khuôn mặt đá Bao quyền uy đã rớt xuống bùn Những cơ bắp còn căng lên mãi mãi
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 41825)
Soi vào gương thấy mẹ ta chiều nhọ mặt người tất tả liêu xiêu gánh gồng đê vắng chợ xa làng xa bước chân tấp tểnh tre oặn mình trong gió bão mười hai.
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 39305)
Con chó già vác mặt ra xem / Khuôn mặt nào thuổn đuột / Khuôn mặt nào buôn buốt / Khuôn mặt nào đứt ruột / Khuôn mặt nào lem luốc. /
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 40224)
Bữa về Con chó già vác mặt ra xem Khuôn mặt nào thuổn đuột Khuôn mặt nào buôn buốt
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 44313)
Tôi không tin trái tim người băng giá Cuộc đời toàn gỗ đá với tro than Chiếc bình vỡ và những cành hoa giả Bữa cơm chiều nguội lạnh ở trên bàn
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 43424)
Có cần chăng hành động chứng minh với cuộc đời vốn đã thiếu thốn đặc ân vũng mồ hôi vắt ra bằng nước mắt tử tế sẽ đẫm đầy phê phán những gánh vác nể nang tầm thường đến thê lương em ngỡ mình kiên định dưới sức hút trọng lực từ tình yêu vô lượng
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 43616)
Chiều nay anh ra biển Buồn như cuộn chỉ rối Những tưởng đùa thôi Bỗng tình lặm không ngờ
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 39224)
Đẩy anh rối thành sợi dây yêu nhau phía tơ duyên tìm nơi đầu mối Từng nơi va cọ quắn vào một nỗi đau. ở dưới vực là mái nhà
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 40022)
nắng nhảy líu lo trên từng đọt cây của khu rừng già trí nhớ, rồi nhảy tật nguyền khó nhọc trên đám mây hồi tưởng theo thời gian biến thành cơn gió chướng thổi ngược vùng nhiệt đới đáp trên ngọn cây bàng, cây khế; tràn xuống lề đường, lăng xăng góc phố