- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Hỏi, Cắt Tóc, Vĩnh Cửu, Bài Thơ Cũ

11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 49992)

w-final3-hopluu92-102_0_119x300_1Này cô em lúm đồng tiền xinh xinh

Bệnh viện là gì nhỉ?

Những ô vuông nho nhỏ ảo huyền

Số phận mi nằm ở đó

Đen thì đen chờn vờn

Đỏ thì mong manh đỏ

Vàng pha lam một cái lá rùng rình

 

Này cô em lúm đồng tiền xinh xinh

Bệnh nhân là gì nhỉ?

Cửa sổ mở về phương xa thẳm

 

 

Lừng lững đến

và trắng

lạnh

và im

kìa cô em lúm đồng tiền xinh xinh

Là bác sỹ hay là gì ấy nhỉ?

Hun hút hành lang hẹp…

 

 

 

 

 

cắt tóc

 

Tôi cắt tóc

Kín đáo nhếch môi cười

Đi lìm lịm vào gương như khói

 

Tôi cắt tóc

Buông lơi

Khuôn mặt ngoài mùa hạ

Sau bức tường kia những sự thật đã già

 

Tôi cắt tóc

Một người cực lạ

Rũ khăn choàng váng vất bước ra

 

 

 

Vĩnh cửu

Thảy những gì ta có

là tượng đài âu lo

bánh xe quay tít mù

tạc cố định những vòng không dừng lại

 

Trên yên bình tượng đài

rớt xuống bóng vài ba ý tưởng

 

Chiều lờ lững

thả trôi về phố cũ

ngủ giấc dài trong ly rượu nhỏ

đá xanh cười nhoẻn miệng

 

Tôi cùng em ngắm tượng

tượng nhìn lại hai ta

cả ba là vĩnh cửu

 

 

Bài thơ cũ

(tặng ta)

 

Ta sinh ra cô đơn

giờ cô đơn đã cũ

ta trưởng thành bởi sợ hãi

sợ hãi cũng cũ rồi

 

 

 

 

 

 

Này tôi

một khuôn mặt công chức

đừng nhìn

những cuộc họp rạc rài

tiêu ma bao ý tưởng

xa xa trải một mùa bệnh hoạn

bệnh hoạn cũng cũ rồi

 

Số mệnh già như trời

lọm khọm đi giữa công viên đầy nắng

nắng có gì hay hớm nữa đâu

 

Đèn bật sáng không còn nơi ẩn náu

đám @ đánh võng phóng như bay

thời gian ngã, máu tuôn, thời gian không thể dậy

tốc độ ư?

thì cũng cũ lắm rồi

 

Những ngày dài, thật dài

ngồi kín đáo trong phòng tưởng tượng

sông Hồng đê mê hoá một nén hương

dẫn ý nghĩ vào nơi chưa hề biết

 

Trong bóng râm lạnh lùng vang vang lời nhắc:

-ta lớn lên bằng kiếm tìm

kiếm tìm giờ đã cũ

 

Nguyễn Bình Phương

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Hai 20252:39 SA(Xem: 1988)
Thầm dỗ Ngủ yên Ngủ yên nhe Cây mùa đông Sợi thời gian Dali chảy dài thương đợi Chờ xanh miết trời xanh Giấc mơ thiên nga và thời gian miên man Mọc trên cành khô Gọi người Người sẽ về Từ phía biển Tôi biết từ lâu Nỗi chợ đợi biển khơi
17 Tháng Mười Hai 20253:02 CH(Xem: 2319)
MƯA không phải là một bài thơ, mà là một trường thi của hiện sinh, nơi mưa trở thành một thực thể siêu hình: mưa của thời gian, mưa của ký ức, mưa của lưu lạc, và mưa của chữ nghĩa tự vấn chính mình. Ngay từ khổ đầu, Thi sĩ Nguyễn Chí Trung đã đẩy mưa vượt khỏi phạm vi tự nhiên để đặt nó vào trường độ lịch sử và siêu lịch sử: “mưa từ thượng cổ đến nay”. Mưa ở đây không gột rửa mà làm meo mốc ký ức, phủ rêu lên những “ngày vui qua”, những ngày “như ngọc như ngà” nhưng chỉ còn tồn tại như một hình thức của nhớ, không còn là thực tại. Đó là mưa của thời gian bị hỏng.
13 Tháng Mười Hai 20255:37 CH(Xem: 2456)
Thơ haiku của nhà thơ Nhật bản Miura Chora (1729–1780) trong sáng và giản dị, nhưng lại giàu chất thơ tao nhã. Miura Chora đã góp phần lãnh đạo phong trào phục hưng Matsuo Bashō vào thế kỷ 18. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch hầu hết là từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. ( Bạt Xứ )
13 Tháng Mười Hai 20254:12 CH(Xem: 2524)
bây giờ rụng tóc nhăn da / tới lui cũng chỉ có ta với người / có ta với một bầu trời / vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên / anh về thành phố gọi tên / một vùng ký ức thôi miên anh về.
10 Tháng Mười Hai 20257:12 CH(Xem: 3099)
Mùa thu sao lại buồn như cỏ / Trong gió hiu hắt buổi chợ chiều / Tôi trở về đây sau cơn lũ / Nghe hồn còn ngập nỗi cô liêu.
08 Tháng Mười Hai 20258:05 CH(Xem: 2789)
Dã quỳ vàng giữa heo may / Thầm thì nắng sớm hong ngày yêu thương / Đồi cao gió quyện mờ sương / Hoa nghiêng lối nhỏ, vấn vương gót hài
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 3309)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 3342)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
18 Tháng Mười Một 20256:53 CH(Xem: 3972)
Iio Sōgi (1421−1502) rất nổi tiếng trong giới văn chương đương thời. Ông sáng tác vô cùng sung mãn và để lại hơn chín mươi tác phẩm - tuyển tập, nhật ký, phê bình thơ và tiểu luận về văn học cổ điển. Thiền giả thi sĩ Matsuo Bashō coi ông là một trong những người thầy nghệ thuật của mình. Nhà văn R. H. Blyth nhận xét rằng ông “gần như quá thi vị và nghệ sĩ đến mức không thể là con người”. Những bài thơ dưới đây do Bạt Xứ dịch từ bản tiếng Anh của William Scott Wilson. - Bạt Xứ
03 Tháng Mười Một 20254:17 CH(Xem: 4258)
Sao không ở cùng tôi thêm chút nữa, cơn mưa... để rót đầy tình tự mùa Thu trên bờ úa nắng, để riêng che một cõi hương xưa đằm thắm theo về. Hương ngai ngái của đất vừa chớm ướt, sợi mưa chỉ còn là nỗi run rẩy trên bàn tay bé nhỏ lá ơi, hãy chắt chiu đến tận cùng có thể, cho tôi nhìn sâu thẳm âm thanh là những hạt long lanh đến thế.