- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THẦY ĐINH TẤN HÙNG - TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN, HUẾ

18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 2184)
cam on thay co



THẦY ĐINH TẤN HÙNG
- TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN, HUẾ

Bài viết của Bùi Hoàng Linh

 

 

Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?". Tôi nói: "Dạ giải theo cách của ba, con không sợ điểm thấp". Thực ra lúc đó tôi chờ đợi một niềm tin hơn là điểm số. Và thật tình cờ sáng mai đến tiết toán của thầy Hùng, gọi đúng tên tôi. Tôi vẫn làm theo cách của mình, và chờ đợi thầy sẽ nhận xét và cho điểm. Và thật bất ngờ, thầy cho 8 điểm dù cách giải khác với cách thầy đã dạy, thầy cũng không nói gì, chỉ thấy trong ánh nhìn có niềm vui ấm áp của người thầy.

 

Ngoài con điểm ghi bằng vết mực bất động, thì điều thầy mang lại cho mình là niềm tin vào con người, sự chân thật với chính mình khi hành nghề, và cả cho mình một bài học về sự sáng tạo dành cho môn toán vốn được nghĩ là logic và khoa học, thì nó cũng như trò chơi rubik, có những cách làm khác nhau nhưng đều dẫn về một kết quả.

 

Tôi vẫn nhớ thầy rất ít nói, rất nghiêm nghị, nhưng thực ra bên trong thì ấm áp và có chút gì đó buồn trong những lúc nhìn ra sân trường rơi bóng nắng trưa. Có lẽ thế hệ của thầy cũng trải qua những cơn biến động đầy bể dâu của thời cuộc. Nhưng cũng như những người hiếm hoi của thuở đó, thầy vẫn giữ tấm lòng son với cuộc đời khi mà giáo dục đã nhuốm màu thương mại. Tôi vẫn nhớ ngày 20/11/1998, lúc đạp xe cùng các bạn qua cầu Đông Ba đen về thăm thầy, ngôi nhà thầy giản dị, nhỏ nhắn nằm trong con phố cũ Nguyễn Chí Thanh lâu đời của Huế nhưng mọi thứ sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, cũng như thầy với chiếc áo sơ mi trắng dù có sờn phai nhưng luôn nghiêm nghị và tận tâm với nghiệp đã chọn. Sau này lớn lên tôi mới hiểu, có những người họ không chọn sống theo cái xu hướng mà xã hội hướng tới, họ có những lý tưởng riêng, niềm kiêu hãnh riêng để không lẫn lộn vàng thau và bụi đời phiền nhiễu.

 

Thời gian trôi qua, trong một lần chạy ngang đài truyền hình HTV ở Nguyễn Thị Minh Khai (Saigon) thấy thầy đi ra từ cổng đài truyền hình trên vỉa hè, tôi dừng xe lùi lại và bước tới vòng tay:" Thưa thầy!" Thầy ngạc nhiên hỏi:"Em là ai mà biết tui ?". Dạ con là Linh học lớp 8/3 trường Trần Cao Vân, hồi trước thầy có dạy toán cho con". Thì "Thầy" mới cười và nói bằng giọng Huế: “à thầy Hùng là anh trai tui, tui em thầy. Để có gì tui sẽ nhắn thầy”. Tôi cám ơn chú rồi bắt tay chào tạm biệt.

Có lẽ thời gian trôi qua cũng đã xấp xỉ 30 năm, nhưng bài học hôm nào lâu lâu tôi vẫn nhớ, và không bao giờ quên được. Nó là một tấm bằng không cần ai công nhận, nhưng nó cần thiết biết mấy khi bước vào đời. Có những giá trị để lại thế hệ học trò tưởng chừng bình thường như việc vốn phải làm, nhưng đặt trong bối cảnh của hôm nay thì nó là một món quà vô giá. Và trong những tháng ngày tri ân những người chọn nghiệp trồng người đầy vinh dự và thử thách, con kính chúc thầy Hùng cũng như các quý thầy cô sức khoẻ và luôn là ngọn hải đăng để biết bao thế hệ học trò soi mình bước tiếp trên hành trình tẩm đạo miên viễn vô cùng.



Tác giả Bui Hoàng Linh
Tác giả Bùi Hoàng Linh


Saigon, ngày 16/11/2025
Bùi Hoàng Linh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 260)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 670)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 800)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 1488)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 1912)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 1952)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 2503)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 3190)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn
13 Tháng Mười 202510:35 CH(Xem: 4109)
Duyên ngộ giữa tôi và Thụy Khuê lạ lùng như một sự ngẫu nhiên được an bài sẵn, chỉ đợi ngày tháng chín muồi là lóe lên như sao băng. Sự hiểu biết của Thụy Khuê, với tôi bắt đầu từ năm 2 đại học, hồi đó tôi khá mù mờ về văn học Việt, ngoài hai cái tên nổi tiếng đến mức quen thuộc là Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh thì tôi không đọc ai, đúng hơn là mấy ông thầy, mấy đứa đàn anh khóa trên chỉ nói về hai người đó với sự ngưỡng mộ tới cuồng tín. Tôi kén văn học Việt bởi sự khó chịu ăn vào máu thuở học sinh, suốt ngày phải đọc mớ văn học cách mạng mà vẫn phải cố khen, tán láo để lấy điểm cho bài thi, đợt thi vào khoa viết văn, tôi lại phải ca tụng Chí Phèo của Nam Cao dù tôi đọc truyện đó tới phát ngán, nói thẳng, đọc xong tuyển tập Nam Cao, tôi thấy tay nghề viết của ông chỉ ở mức trung bình khá, văn thô, trần trụi, tả thực nhưng ngôn ngữ chưa sắc, thiếu biến hóa, tầm nhìn vẫn mơ màng, thành ra hồi đi học tôi chỉ đọc phần văn học nước ngoài, cứ dính mắt vào văn học Việt là buồn ngủ...
13 Tháng Mười 202510:11 CH(Xem: 3552)
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.