- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TÔI KỂ CHUYỆN TÔI SAU 30 THÁNG 4

28 Tháng Tư 20258:55 SA(Xem: 15401)


MiienNamVN sau 1975
Miền Nam VN sau năm 1975


Thái Thanh

TÔI KỂ CHUYỆN TÔI SAU 30 THÁNG 4

 

* Khi chàng khờ vẫn bám theo tôi

 

Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi chơi thân với nhỏ Ca. Hồi ấy nhà trường ra thông báo yêu cầu mỗi học sinh phải tự viết lý lịch cá nhân để nộp cho trường.

 

Đó là lần đầu tiên tôi cầm bút để viết lý lịch, năm đó tôi đang học lớp mười. Tôi tưởng giúng như lưu bút, viết thật ý tưởng về mình thích những điều vẩn vơ mơ mộng thời con gái vv... Nhưng thực tế thì không như vậy, vì trong lý lịch buộc phải khai rõ về cả cha mẹ mình.

 

Nhỏ Ca viết xong lý lịch nó ghé mắt nhìn vào lý lịch của tôi rồi la lên:

 

-Thành phần gia đình mầy phải ghi là "Bần cố nông" như tao nè!

 

Tôi nhìn sang các bạn chung quanh, ai cũng cùng rập khuôn ghi thành phần gia đình là bần cố nông.

 

Tôi thấy từ lạ quá, tôi không hiểu mặt ngớ ra.

 

Nhỏ Ca giải thích:

 

  -Mầy phải điền là "bần cố nông" thì mấy ông cách mạng khỏi bắt ba má mầy hiểu chưa.

 

Tôi thắc mắc về hỏi Má tôi:

 

- Má ơi bần cố nông là gì?

 

-Là bần cùng nhất trong giới nông dân.

 

-Nhưng nhà mình có phải nông dân đâu mà bạn con nó nói phải ghi là bần cố nông.

 

-Sao bạn con nó khôn vậy mà con khờ dữ vậy, cứ điền "bần cố nông" như nó đi.

 

Thế là tôi "bớt khờ"đi để điền như bạn, tôi đã học cách nói dối cho "bớt khờ", cho có lợi.

 

Rồi một buổi sáng nọ nhỏ Ca đến nhà rủ tôi đi học, tôi thấy nó giấu giấu bàn tay nó dưới tập vở, tay nó đeo 4 chiếc nhẫn vàng dày cộm nhưng quấn chỉ:

 

-Sao lại quấn chỉ, đeo vàng phải mở ra cho nó sáng nó đẹp chứ.

 

-Má tao nói,  đeo quấn chỉ mấy ông Cách mạng khỏi để ý.

 

Trưa đó tôi về nhà chưa kịp hỏi Má, thì Má tôi cũng quấn chỉ 4 nhẫn vàng cho tôi đeo, vì lúc đó anh chị tôi đều đi học xa hết, còn lại trong nhà tôi là lớn nhất sau bốn đứa em trai. Má dặn dò:

 

-Đừng cho ai thấy, đừng để mất.

 

-Sao vậy má?

 

-Cách mạng dìa rầu, mình đã khai là "Bần cố nông" nên phải giấu bớt.

 

-Của mình mà sao phải giấu bớt,mà sao má không đeo lại đưa con đeo?

 

Lúc đó có bà mợ Năm của tôi đang ngồi, bà phán liền:

 

-Sao mà nó khờ dữ vậy trời, đúng là thiệt thà là cha đứa dại.

 

Tôi không dám hỏi nữa mà đành nghe theo (sau đó tôi mới biết đó là thời kỳ đánh đổ tư sản mại bản).

 

Sau đó cửa hàng ba má của nhà tôi phải đóng cửa không buôn bán gì nữa.

 

Phần trước mặt tiền nhà thật rộng phải để cho Cách mạng mượn trưng dụng làm hợp tác xã, cả nhà phải đi cái ngõ bên hông. Trên lầu nhà tôi lại bị lấy mất một phòng cấp cho cán bộ ở, lý do là vì ngày trước đã từng cho Mỹ thuê ( điều này ba tôi đã thật thà khai báo).

 

Trong khi cả xóm tôi nhiều nhà cũng cho thuê mà họ có bị lấy mất nhà đâu, vì họ đã không khai thật.

 

Có một đêm kia, tôi thấy mấy ông Cách mạng tới khám xét nhà bên cạnh. Họ đã bắt mất bác trai rồi, còn chỉ bác gái đang ngủ trong phòng. Mấy ổng cầm theo một số giấy tờ, buộc bác gái phải mở cửa ra ký nhận nhưng Bác gái vẫn nhất định không mở cửa.

 

- Bà mở cửa ký dô giấy này đi.

 

- Tui không mở, chồng tui không có nhà mấy ông đòi mở cửa phòng phụ nữ để làm gì.

 

-Mở cửa... mở cửa!

 

Tiếng đập cửa rầm rầm xen lẫn với tiếng khóc của các con Bác ngoài cửa nhưng Bác gái vẫn kiên định không mở, để không bị bắt ký. Không thể làm gì khác hơn, cuối cùng họ đành rút đi và mấy hôm sau Bác trai được thả về...   Nhà không bị mất.

 

Sau lần đó tôi phục Bác gái quá chừng.

 

Bình thường Bác là một người phụ nữ hiền hòa không học thức lắm nhưng trong tình thế nguy cấp ấy Bác thật thông minh, thật gan dạ đã bảo vệ được tài sản cho nhà mình. Lại là một bài học cho tôi học hỏi.

 

Năm tôi học lớp Mười Một, hầu như chả học hành gì, lao động là chính. Trong nhà, tôi là đứa siêng năng nhất nhà, mọi công việc nhà tôi đều phụ giúp ba má và làm rất giỏi nhưng đi lao động ở trường thì tôi là "bết" nhất lớp. Tôi không biết cắt cỏ tranh, không biết cuốc đất như các bạn, mà tôi lại còn cho rằng nhà trường đã lợi dụng cái sức khỏe của học sinh hồi đó để làm nhiều việc gây quỹ cho trường.

 

Lần này nhà trường tụ tập học sinh trước sân trường thông báo: "Học sinh phải đi củi ở Tân Vinh".  Nghe vừa lọt lỗ tai, tôi bức xúc quát lên

 

  - Sao mà bóc lột quá dẩy trời!

 

Nhỏ Ca bụm miệng tôi không kịp, nhỏ bấm vào tay tôi chỉ vào tay cán bộ lớp, trưởng lớp "Nhân láng" ngồi hàng trên. Hắn da trắng nõn như con gái, tôi thấy hai lỗ tai hắn rung lên, đỏ gấc chứng tỏ hắn đã nghe. Và đúng như vậy, khi tan hàng hắn lập tức "hót" ngay cho cô Tám chủ nhiệm.

 

Hôm ấy có giờ Chính trị là giờ học của cô Tám nhưng cô không dạy mà ngồi vào ghế nhìn về chỗ tôi bảo :

 

-T đâu, sổ liên lạc đây cầm về mà đưa cho phụ huynh đi. Lao động là Vinh quang mà có người dám gọi là bóc lột. Ngày mai gọi bố mẹ lên nghe chưa.

 

Ui!  lúc này thì tôi sợ khiếp hồn vì đã liên can đến ba má của tôi nhưng tôi không khóc, không xin xỏ cô tha cho mà tôi cảm thấy oán hờn cái thằng"Nhân láng" bép xép lớp tôi.

 

Thế rồi Má tôi phải vì con dại mà lên gặp cô, kết quả là tôi khỏi bị đì hạnh kiểm xấu.  Bù lại nhà tôi có xe ba lua,  Ba tôi phải chở không công học sinh cho cả trường khi đi lao động ở Tân Vinh, cô Tám đã lập công, nhà trường khỏi tốn tiền thuê xe...  Tôi đã hối hận vì mình đã khờ mà lỡ nói làm liên lụy đến ba má mình.

 

Cũng vì lỗi đó mà tôi bị gạt ra khỏi danh sách  "Cảm tình đoàn".   Hồi đó học sinh đều phải cố gắng để đạt được điều này, chỉ có xuất sắc lắm mới được lên Đoàn.

 

Nhỏ Ca thương tôi nên cứ thắc mắc:  " Sao con T lại bị gạt ra lớp Cảm tình Đoàn chứ !"...

 

Tôi thì biết rõ là tôi khờ quá và tôi vẫn còn khờ nhiều lần như vậy nên học hết cấp 3 tôi vẫn chưa lọt vào lớp "cảm tình đoàn" như bạn bè.

 

Tôi cảm thấy buồn vì lúc đó chưa hiểu được rằng việc vào Đoàn chỉ là cái bánh vẽ mà thôi.

 

Rồi thời gian qua đi,  tôi ra trường đi dạy học tại một làng thôn xa tít nghèo nàn.

 

Ở nơi này không khí trong lành mát mẻ, phong cảnh rừng núi tuy hiu quạnh nhưng rất hữu tình...

 

  Tôi cảm thấy yêu thích nơi này, mặc dù lúc đó tôi bị đưa đi dạy học tận Nhơn sơn chỗ dạy khá xa trường nơi mình ở, dù lúc đó tôi bị đói liên miên vì tem phiếu bị cắt xén không có gạo để ăn.

 

Đó là thời kỳ ốm đói nhất nhưng cũng là thời kỳ tôi sống thanh thản vô tư lự nhất trong đời mình.

 

  Ở đây tôi vui trọn vẹn cùng với đám học trò nhỏ của tôi, tôi sống không cần phải gượng ép phải phấn đấu cho thành một ai đó và khỏi phải bị phê bình theo luật bấy giờ.

 

Tôi không quan tâm quanh tôi người ta sống hơn tôi cái gì và tôi cũng chẳng phải làm vừa lòng ai...

 

Có những ngày chủ nhật không dạy học, tôi ôm rổ lót tót theo thầy Phiên hiệu trưởng đi cắt chuối mốc còn sống trồng trong sân trường để nấu chung cùng một ít gạo ít ỏi của tập thể giáo viên xa nhà.

 

Nhỏ Ti bạn tôi đã pha chế món "mắm cái kho" thật lạ. Nhỏ thắng dầu dừa rồi bỏ mắm cái vào, hốt một nắm muối hột và đổ nước vào quậy cho sôi sùng sục rồi nhắc xuống. Tôi đi hái rau lang sau trường rồi luộc lên chấm mắm đó mà ăn với cơm độn chuối,  rồi dùng nước luộc thay canh mà húp...

 

Cả hội đồng giáo viên của tôi, toàn các anh chị xa nhà như anh Phi,  anh H Trung, anh Đa,  chị D Hạ,anh Dư, Thi, Ti , Án và tôi cùng đứng mà ăn. Tôi ăn ngon miệng cực kỳ, nhỏ Ti phải nhắc khẽ tôi:

   -Tao công nhận mày ăn sao tự nhiên hết sẩy,  có cả mấy ông cùng ăn mà cứ tỉnh bơ...

 

Nửa đêm đói bụng tôi còn ham vui theo mấy anh trong trường đi bắt kỳ nhông mà ăn. Hôm ấy bắt được con Tê Tê,  tôi là người phụ mấy anh đứng xào nấu cho chín mà chỉ có mình tôi là nữ vì các bạn nữ của tôi đang ở trong phòng.

 

Nhưng tôi ăn không được vì tôi nhìn thấy cái cảnh con Tê tê bị mấy thầy lột da ra giết nó ghê quá đi, khiến cho tôi cảm giác sợ mà không ăn miếng nào , dù từ đầu buổi đến cuối buổi đều có mặt tôi ...

 

Tôi sống tự nhiên không e dè, có lẽ vì thế nên trong trường ai cũng có đôi có cặp hết mà chả có ông thầy nào để ý yêu tôi, dù là các anh đều khen tôi tính tình dễ thương và tôi thấy hầu hết họ đều rất quý mến tôi như người thân trong gia đình.. .Nhưng giữa cuộc đời này thì nơi nào cũng có sự tranh giành , phe phái lẫn nhau nhất là thời kỳ sống kham khổ như bây giờ.

 

Một hôm trong cuộc họp thầy hiệu trưởng thông báo:

-Nhà trường cần mua một số sách giáo khoa cho các em học sinh, nhà trường cử cô T và thầy Dư về Qui Nhơn để làm công việc này.

 

Ui !tôi mừng quá chừng vì nhân tiện này tôi sẽ về thăm nhà,  anh Dư nhà ở An Thạnh nhưng thấy tôi vui nên anh cũng vui theo (anh nói với tôi như vậy), tôi cũng cảm thấy hãnh diện vì mình là người được cử đi mua.

 

Nhưng tôi cụt hứng liền khi nhỏ Ti bạn tôi, nó khôn hơn tôi, nó nhìn nhận ra vấn đề nó nói với tôi.

 

-Sở dĩ Tvà Dư được cử đi vì ông Phi thấy rằng T và Dư là hai người "khờ" nhất đám nên khỏi sợ có màn ăn xén, ăn bớt ...Lão Phi cáo già mà

 

Nhỏ Ti còn nói :

 

-  Hồi mới ra trường nghe hiệu trưởng nói có một cô ở gần Chợ lớn chưa ra nhận nhiệm sở. Mình tưởng tượng T là dân ở chợ chắc khôn lanh dữ lắm chớ ai ngờ khờ đặc lắm luôn.

 

Tôi ngớ người ra nhưng vẫn còn " khờ" không hiểu lắm. Sau này tôi hết dạy, tôi ra chợ buôn bán tôi mới hiểu vấn đề, khi bán cho những người đại diện cho cơ quan đi mua,  lúc nào họ cũng yêu cầu viết hóa đơn cao lên số tiền chênh lệch để về thanh toán. Họ phải tự luồn lách để kiếm thêm bỏ túi cho mình, đơn giản vì đói kém, từ những cái nhỏ ấy đã dần dần nên những con người gian dối trong xã hội bây giờ.

 

 

 

Những ngày tiếp theo đó ở trường,  tôi lại bắt đầu chứng kiến thêm cảnh bè phái chia rẽ, lật đổ nhau... Nhưng may quá, tôi đã kịp rời khỏi trường khi  "chàng khờ " vẫn còn bâm theo tôi, nhờ thế tôi còn có cái đẹp khi nhớ về thời gian tôi đi dạy ...

 

Nhưng có lúc làm" người khờ" cũng có cái

lợi trời cho. Sau này tôi dính vào một vụ kiện tranh chấp nhà cửa rất căng với đám cán bộ có máu mặt trong Tỉnh. Tôi đi đâu, tôi cầu cứu bất cứ cơ quan pháp luật nào họ cũng đều lắc đầu bảo tôi rằng:

 

     -  Hãy buông tay đi vì cô không thể thắng kiện nhà nước được ...dù là cô đúng.

 

Thế mà tôi đã thắng kiện, tôi hoàn toàn lấy lại được hết, như một sự nhiệm mầu... Bởi một lẽ đơn giản vì bọn quan chức cấp cao này thấy tôi: Một phụ nữ đơn thân, quê mùa khờ khạo và ngốc nghếch như tôi không đáng để họ phải đề phòng, nhờ thế nên tôi đã đi đến tận cùng Tòa phúc thẩm để thắng án. Bài học năm xưa của nhà bác hàng xóm của tôi, đã giúp tôi trở thành một người phụ nữ kiên định, quyết tâm bảo vệ cái đúng, cái còn lại cho con mình...

 

Mấy mươi năm trôi qua bây giờ mọi việc đã trôi xa vào quá khứ. Tôi đang bước dần về phía cuối của tuổi hoàng hôn, tôi đang ở trong thời kỳ dừng lại cái cũ và thay cái mới. Nhưng "chàng khờ" vẫn bám theo tôi. Nếu ai đó nói thích tôi,  yêu tôi, ghét tôi vv... tôi đều tin đó là thật và tôi cũng không che giấu cảm xúc mà luôn nói thật những suy nghĩ của mình. Bạn tôi nhỏ Trân đi bên cạnh tôi thường nhắc nhở tôi khi tôi phát ngôn vô tội vạ, có lúc tôi cũng bực mình hờn dỗi nó nhưng tôi không giận nó mà thấy thương nó. Đó là sự chín chắn hơn của tuổi già.

 

Tuổi già,  tôi khoái đi chơi, tôi cùng đi hành hương cùng các chị phật tử trong chùa. Người ta đi chùa thành kính dạ thưa còn tôi lại cứ đi thắc mắc:

 

    -Chùa cây xanh bóng mát , xây dựng còn chắc chắn còn đẹp như vậy tại sao phải quyên góp tiền để đập nát ra xây lại !?

 

Chùa gì mà xây to rầm không chừa chỗ để trồng cây xanh..!?.

 

Tôi bị mấy chị Phật tử la vì nói bậy .Chị Sáu kéo tôi lại thầm thì :"Em khờ quá đi, mình đi bòn chút phước,  nếu chùa đập ra xây lại thì mới có cơ duyên cho mình cúng chùa , em nói tổn phước chết .. ."

 

Tôi tham gia fb thỉnh thoảng vẫn có người yêu cầu tôi rút đi cmt , rút đi bài viết vì nói thật quá ,đụng chạm nhiều người .Tôi cũng nghe lời họ dù lòng tôi không hề công nhận họ nói đúng nhưng tôi vẫn rút .Đó cũng là một dấu hiệu của tuổi đời hết cả tranh hơn .

 

 

Tôi đang nhìn lại đời mình những năm tháng đã qua bằng sự yên tĩnh nhất trong lòng,  không thấy oán giận một ai,  không nuối tiếc điều gì mà bằng lòng với chính mình dù rằng tôi vẫn còn hậu đậu,  vụng về không thể sánh được sự thành đạt, hiểu biết như các bạn của tôi nhưng tôi đã sống thật bằng chính con người mình.

 

Những điều tôi viết , tôi kể lên đây là chuyện thật , người thật ,không biết các bạn của tôi có ai còn nhớ những kỷ niệm ngày xưa khi có tôi bên cạnh. Ngày xưa ngớ ngẩn mà bây giờ tôi thấy lại dễ thương...

 

Và tôi nhận ra cho mình một điều rằng. Nếu tôi không nói nữa, không viết lên công khai cho mọi người cùng nghe, cùng đọc đó là điều "thượng sách" nhất.

 

Nhưng rất tiếc tôi chưa thể nhịn nói hoặc viết rồi đem cất tủ chỉ riêng mình đọc được ... Có lẽ tôi chỉ có thể làm được điều đó khi tôi rời bỏ thế gian này mà đi..Và lúc đó "chàng khờ "sẽ hết bám theo tôi ....

 

Thai Thanh

(Sài gòn ngày 23/4/2019)

 

*ảnh copy mạng

*Tên của các nhân vật trong bài đã được đổi tên .

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20263:32 SA(Xem: 3154)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 4625)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 4138)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 4902)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 6084)
Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng. Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.
29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 5659)
Tôi là người vượt biển. Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80. Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh. Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng. Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn: “Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…” Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 6372)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 5458)
Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa.
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 5790)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 5344)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.