- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CUỘC SỐNG- TÌNH THÂN VÀ KHOẢNG CÁCH

24 Tháng Tư 20252:14 SA(Xem: 13450)
hoang thi bich ha
Nhà văn Hoàng Thị Bích Hà



Hoàng Thị Bích Hà

CUỘC SỐNG- TÌNH THÂN VÀ KHOẢNG CÁCH

 

 

Khi nào thì chúng ta- những người bạn, người thân,.. tâm sự cùng nhau, chia ngọt sẻ bùi?

Người ta thường nói: Chia vui để được vui hơn, chia buồn để nỗi buồn vơi đi. Điều đó đúng với người thật sự là bạn, người thân, tri kỷ. Nhưng khi trải lòng, trút cạn nỗi niềm cần đúng người đúng việc và đối tượng chia sẻ là với những người tin cậy, đối xử với nhau thật sự chân thành. Có người nghe với thái độ thờ ơ, hờ hững hoặc lãng tránh: “Câu chuyện của mày không liên quan đến tao nhá!”

Chia vui với bạn bè hay nói đúng hơn là bè chứ không phải bạn. Ví dụ kể về một điểm số của một môn nào đó, hay đơn giản chỉ là một kiểu tóc, một bộ đồ mới, một công việc mới hay lớn hơn là mới sở hữu được một căn nhà mới, là ước mơ của gia đình bạn sau bao năm tích cóp,… Khi ta nói chuyện, tâm sự cùng nhau hãy nhìn vào mắt người đối diện xem ánh mắt của họ. Ánh mắt sẽ nói lên tất cả. Khi kể một tin vui, xem bạn ấy, người ấy có biểu lộ gì hay chỉ thoáng buồn cười nhạt, cười gượng, rồi nhanh chóng nở nụ cười xã giao và buông một câu thủ tục:

-Chúc mừng nhé!

Hoặc tệ hơn nữa là với thái độ cười khẩy khiến cho người kể mất hứng, hụt hẫng nếm mùi chua chát và thấy tiếc là mình đã chia sẻ với đối tượng không nên chia sẻ. Có khi còn nghe họ bồi thêm một câu nữa:

- May thế!

- Hên thế! Sao mày mà cũng được nhận vào làm công ty ấy à?

Hay:

-Mày mà cũng được thăng chức à? Quá hên!

Câu nói ấy có nghĩa là người bạn của bạn (hay người thân, người quen cùng công ty, sống hay làm việc gần nhau, người đối diện với bạn đang chia vui ấy) không công nhận thành công của bạn, không cho rằng bạn xứng đáng với điều đó, trong lòng coi thường bạn và ít nhiều có chút ghen tỵ với bạn.

Những kiểu người này lần sau bạn không nên đem những thành công của mình ra kể, đừng chia vui với họ nữa mà nên xa dần. Dĩ nhiên nếu môi trường phải thường xuyên gặp gỡ, chạm mặt như chung một lớp học, cùng một cơ quan, một câu lạc bộ thì vẫn chào hỏi, mối quan hệ dừng ở mức xã giao và cần giữ khoảng cách. Tuyệt đối không nên đi sâu “Tâm sự loài chim biển” nữa mà mất thời gian mà biết đâu lại chuốc thêm rắc rối không đáng có.

Với chuyện buồn cũng vậy, chia sẻ với những người như vậy, họ sẽ nhân cơ hội đó lấy làm hài lòng và thầm rủa: “Chết mày chưa!”.

Rồi đem đi buôn dưa lê với những người khác và còn chê bai bạn. Lấy chuyện đó làm quà cho buổi gặp gỡ khác của họ thêm phần rôm rả. Lại còn thêu dệt thêm cho câu chuyện có phần ly kỳ hấp dẫn. Kèm theo những câu chỉ trích và phán xét. Ví dụ:

-Con đó bị thằng bồ đá cho thẳng cẳng là đúng rồi, nó không xinh mấy, lại vụng về.

-Ngữ ấy ế chồng là cái chắc.

Hay là:

-Con đó mà leo lên được chức ấy ư, tao không tin, chắc nó phải đi đêm mới được.

Còn bồi thêm:

-Sức mấy nơi a? Tài năng bao nhiêu mà ngồi vị trí đó có ngày rụng cho mà xem. (trù ẻo)

Với những người có tính đố kỵ ganh ghét bạn không nên chia sẻ gì nhiều. Chuyện vui không khiến vui hơn, chuyện buồn không nhận được sự đồng cảm mà trong lòng có khi còn “giãy miếng” nữa.

Nhìn chung có những người có quan hệ họ hàng đi nữa, hay bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm,… có người mừng cho bạn khi bạn chia sẻ niềm vui, cũng băn khoăn lo lắng cho bạn khi gặp điều không may. Nếu được vậy thì đó mới thực sự là người thân, chí cốt, là tri kỷ, là bạn đúng nghĩa. Nhưng con số này rất ít. Thực tế phũ phàng hơn rất nhiều. Không phải ai cũng muốn bạn thăng tiến, có cuộc sống tốt lên. Tốt hơn hay giỏi hơn nhưng họ không muốn bạn tốt hơn họ. Cần biết chấp nhận. Ngay cả sếp của bạn cũng rất có thể muốn bạn giỏi, muốn làm công việc trôi chảy tốt cho công ty nhưng đừng bao giờ giỏi hơn sếp. Chừa lại vừa đủ để biết thua sếp. Đó là nghệ thuật sống.

Cuộc sống vốn không chỉ láng lẫy trơn tru mà còn có những mặt sần sùi góc cạnh. Cũng như đường đời không trải thảm để mời bạn bước đi, cũng không phải luôn bằng phẳng, mà còn có cả gập ghềnh giông bão. Cần nhìn thẳng vào sự thật để có tâm thế đối diện. Không tô hồng cuộc sống cũng không quá bi quan.

Cuộc đời người là một hành trình, cũng như một cuốn sách có những trang vui, cũng có những trang buồn và cũng có những trang rất thú vị. Cuộc sống thì luôn biến chuyển, không ngừng tiến về phía trước, như một con tàu, bạn bè đồng nghiệp,…như hành khách đến và đi gặp thoáng qua, tình cờ hay đồng hành một đoạn đường. Mỗi người mình gặp gỡ, xuất hiện trong đời đều mang đến một ý nghĩa nhất định. Nếu gặp người bạn tốt, người thân thương họ nắm tay bạn truyền chút hơi ấm cho bạn thêm nghị lực để bạn vượt qua nghịch cảnh. Có người xuất hiện chỉ để thử thách độ can trường của bạn, hoặc để trao bạn một bài học: “Rằng đời không như mà mơ!”. Bạn tỉnh mộng, nỗ lực, cố gắng, trưởng thành hơn và tôi luyện hơn. Và biết đâu sẽ thành công hơn!

Chúc mọi người sức khỏe, luôn hạnh phúc và thành công!

Thông qua quan sát thực tế và cả trải nghiệm của bản thân để tôi viết ra những dòng cảm xúc này. 

 

Saigon, ngày 25/4/2025

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Năm 202511:27 CH(Xem: 11631)
Ngày 06.05.2010, cách nay 15 năm, tôi mất một người bạn thân và quý ở Hà Nội. Đó là anh Hoàng Cầm. Hoàng Cầm và Thái Bá Vân là hai người bạn HN mà tôi có tình thân và quý mến từ những năm 1990. Tình cảm này đã gây trong tôi những xúc động sâu xa khi mất đi các anh. Tôi không làm Thơ theo lối “khóc bạn” cổ điển. Những bài Thơ viết về các bạn đã mất là những cảm xúc của một tình bạn tuy không gian cách xa, nhưng rất gần gũi trong Tình, trong Thơ.
28 Tháng Tư 20258:55 SA(Xem: 13484)
Sau 30 tháng 4 năm 1975, tôi chơi thân với nhỏ Ca. Hồi ấy nhà trường ra thông báo yêu cầu mỗi học sinh phải tự viết lý lịch cá nhân để nộp cho trường./ Đó là lần đầu tiên tôi cầm bút để viết lý lịch, năm đó tôi đang học lớp mười. Tôi tưởng giúng như lưu bút, viết thật ý tưởng về mình thích những điều vẩn vơ mơ mộng thời con gái vv... Nhưng thực tế thì không như vậy, vì trong lý lịch buộc phải khai rõ về cả cha mẹ mình./Nhỏ Ca viết xong lý lịch nó ghé mắt nhìn vào lý lịch của tôi rồi la lên: -Thành phần gia đình mầy phải ghi là "Bần cố nông" như tao nè! / Tôi nhìn sang các bạn chung quanh, ai cũng cùng rập khuôn ghi thành phần gia đình là bần cố nông. /Tôi thấy từ lạ quá, tôi không hiểu mặt ngớ ra./ Nhỏ Ca giải thích: -Mầy phải điền là "bần cố nông" thì mấy ông cách mạng khỏi bắt ba má mầy hiểu chưa.
27 Tháng Tư 202511:36 CH(Xem: 13789)
'BẾN BỜ' là một hành trình đầy cảm xúc, kéo dài suốt nửa thế kỷ (1975-2025). Giai điệu bài hát mặc dù khởi phát từ bối cảnh năm 1963, nhưng khi áp dụng vào bối cảnh vượt biên của hàng trăm ngàn người Việt sau 30/4/75, cũng có ba phần: hoạn nạn, giải thoát và kết thúc. Chỉ khác phần kết thúc, vượt biên thì hân hoan xây dựng đời sống mới, còn sau đảo chánh 1/11/63 thì tình hình lộn tùng phèo… Để ý, khi tái lập giai điệu, thay vì chỉ đổi nhịp cho Điệp Khúc như Lam Phương chỉ dẫn, tôi đã đổi nhịp cho toàn bộ bài hát từ 4/4 qua 2/4 và chọn Slow Rock thay vì Ballad hoặc Cha Cha Cha…
26 Tháng Tư 202510:45 CH(Xem: 8784)
Hồi ký này tôi viết từ rất lâu, nhưng chưa từng phổ biến vì nhiều lý do. Nay, sau 50 năm nó không còn tính thời sự nữa, tôi xem lại, sửa chữa những sai sót và cho phổ biến như là một tài liệu mà tôi là chứng nhân. Tôi không phải là văn sĩ, cũng không là ký giả viết phóng sự nên văn vẻ võ biền, luộm thuộm, xin mọi người niệm tình tha thứ. Tôi cam đoan viết lại những điều mắt thấy tai nghe, mốc thời gian được ghi lại cẩn thận qua kinh nghiêm viết nhật ký hành quân khi còn làm ban ba tiểu đoàn tác chiến. Để mở đầu, trước tiên tôi xin giới thiệu cái “Tôi” đáng ghét ở đây, đó là điều bất đắc dĩ, vì cái "tôi” là nhân vật chính, là một chứng nhân kể lại những gì đã xảy ra, trong hồi ký này, và để người đọc biết được cơ duyên nào tôi có mặt tại đó.
16 Tháng Tư 20253:38 CH(Xem: 14472)
Tuổi đã về chiều. Cải tuổi dần hiểu đời sâu đậm hơn trong tháng ngày còn lại bên đời, để biết mình không còn trẻ nữa và thời gian ngắn dần lại. / Năm ngày trước. Buổi sáng thức dậy tôi bỗng bị choáng váng cả đầu. Có lẽ là do huyết áp tăng sao?/ Tôi cố nhớ, mình đã không ăn thức ăn nhiều đạm và nước chấm mặn quá thì không thể do huyết áp. / Nhưng tôi cũng uống một viên huyết áp, cộng một viên trợ tim, rồi cho rằng mình ổn nên đi ra đường cùng con cháu. Khi về nhà tôi nấu cơm cho các cháu, tôi giặt và phơi đồ rồi lau nhà và bưng chậu, đem hoa đi phơi, đi tưới. Tôi nghĩ chắc sẽ không sao đâu! / Cho đến khi tôi thắp hương lạy Phật thì đầu óc bỗng quay cuồng và tôi té xuống dưới đất bất lực không ngẩng lên được, phải điện thoại cho con gái về. Và nó đưa tôi đi bịnh viện.
15 Tháng Tư 202511:27 CH(Xem: 14285)
Tôi đã trở lại Mỹ vừa tròn một tháng, sau chuyến về thăm quê hương dài ngày. Cưỡi mây lướt gió, tổng cộng hơn 20 tiếng đồng hồ, suốt chặng đường dài nửa vòng trái đất, chỉ một lần chuyển máy bay ở Đài-Bắc, Đài-Loan. Với tuổi đời khá cao, giờ giấc khác biệt, nên tôi cần một thời gian điều chỉnh để sống lại đời bình thường. Quê hương tuy xa rồi nhưng vẫn còn đó. Những ghi nhận, những suy tư, cảm xúc; những tao ngộ khó quên; những ước mong đã thành hiện thực; vẫn còn đây, còn trong trí tưởng, chưa phai mờ. Lòng tôi chất đầy luyến lưu thương nhớ khi rời xa và hòa quyện với những niềm vui khó tả. Đôi lúc tôi tự trách: đã một tháng trôi qua mà đầu óc còn mơ mơ màng màng, mgười bồng bềnh như đi trên mây, ngẩn ngơ ngơ ngẩn; đáng tiếc nhất là chưa ghi lại một dòng chữ nào, chưa đem tâm tình trải dài trên trang giấy.
25 Tháng Ba 20252:10 CH(Xem: 13206)
Chúng tôi định đứng nói chuyện lâu hơn, nhưng bị mấy người dưới ghe to tiếng gọi. Chúng tôi chia tay, tôi nghe thấy người bạn trong bộ áo choàng linh mục bên cạnh bình thản nói với tôi: “Nếu mày còn ở vùng này, nhớ đến thăm tao”. Tôi bỗng thấy cả một thời trung học quay trở lại, tôi rưng rưng ôm lấy hắn và buột miệng: “Cha ơi là Cha”. Lúc ghe đã xa bờ, tôi cố nhìn lại, thấy hắn trong chiếc áo choàng đen vẫn còn đứng như in hình trong bóng trời chiều cho đến khi chiếc ghe rẽ quặt sang một hướng khác.
14 Tháng Ba 20258:55 CH(Xem: 14270)
Sáng sớm hôm nay, khi mở hộp thư, nhận được tin, tôi liền điện thoại cho anh Phạm Văn Nhàn, người bạn thân với anh chị Thương – Quy. Hỏi, “Anh Nhàn ơi, anh hay tin gì chưa? Anh Lê Ký Thương đã ra đi lúc 9 giờ 50 phút sáng hôm nay 14/2/2025. Cả hai anh em đều buồn. Im lặng một lúc, anh kể mới gọi thăm anh LKT cách nay mấy tuần. Chị Quy nói chuyện rồi đưa phone qua cho anh Thương, nhưng khi đó miệng anh Thương đã cứng, không nói được gì...
25 Tháng Hai 20253:15 SA(Xem: 16831)
Hai chục năm qua, những lúc không làm phim, Tuấn cận tôi thường “ngứa tay” viết nhật ký, tản văn, tạp bút, tùy bút – mà động lực chính yếu là cần trò chuyện với đứa con gái đầu lòng từ lúc sinh ra đến khi bước vào đời sinh viên, để nó sẽ có điều kiện hiểu thêm về thời nó đã sinh ra, lớn lên, và trưởng thành như một Công dân xứ Đông Lào đầy ngổn ngang; đồng thời cảm thông với ông bố vào tuổi làm lễ “Khao” cổ truyền mà suốt ngày lầm lụi viết thuê, làm các loại phim thượng vàng hạ cám để nuôi sống một gia đình nhỏ và mong nói được điều gì đó với Cuộc đời – điều mong mỏi nhỏ nhoi vô hại nhưng khiến nó từng hờn dỗi phát khóc: “Bố thôi kiểu “phản biện” ấy đi, tránh “mồm chó vó ngựa” cho con nhờ, con được yên thân học hết đại học và kiếm được cái nghề…” Tôi buộc phải nghe lời, chỉ vì thương nó, nếu lỡ bị liên lụy bởi dính phải cái tội “yêu thư yêu ngôn” do ông bố dở hơi từ thời ngây dại trót ảnh hưởng cái ý tưởng cao siêu “Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ”, thì tôi thực có tội và đáng ân hận
17 Tháng Hai 202512:12 SA(Xem: 14068)
Mấy hôm rày tôi không hát "ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà lại hay hát cái bài "Đón Xuân Này Tôi Nhớ Xuân Xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai mà "phê" vào giấc ngủ bình yên. Có lẽ do "ruột gan" của Ngoại nó có gởi qua đó để hát mà lị!