- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,450,443

LẠI MỘT NỮ CÔNG CỤ

31 Tháng Ba 20163:06 CH(Xem: 13612)

NTKN- photo2 Reuters

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân - chủ tịch Quốc hội Việt Nam- ành Reuters



Để lấn át công luận sôi nổi đặt vấn đề trong mấy ngày qua, báo chí lề đảng đang dốc toàn lực ca ngợi bà Nguyễn Thị Kim Ngân trong vai trò mới tinh hôm nay - Chủ tịch Quốc hội. Có báo còn cao hứng tới độ so sánh bà với cố thủ tướng Anh Quốc, Magaret Thatcher, tức The Iron Lady (Nữ Lãnh Tụ Sắt Thép).

 

Có đảng viên khó tính đặt vấn đề ngay: tại sao Ban Tuyên giáo Trung ương lại suy thoái đạo đức, suy thoái tư tưởng (theo định nghĩa của Tổng Trọng) đến độ cho báo đài so sánh lãnh đạo đảng CSVN với "đầu sỏ đế quốc tư bản phản động" như thế?

 

Thôi thì so sánh bà Ngân với các nữ lãnh tụ CSVN vậy. Nếu "sắt thép" về mức độ chấp nhận hiểm nguy, thì hiển nhiên bà Ngân không thể so với bà Nguyễn Thị Định. Về vai vế đối với thế giới, bà Ngân còn thua quá xa bà Nguyễn Thị Bình. Về khả năng chuyên môn, bà Ngân không có gì so với Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa. Ngay cả về kiến thức tổng quát và so với người đương thời, bà Ngân vẫn thua xa bà Tôn Nữ Thị Ninh, .... Thế mà tất cả các bà nêu trên đến gần cuối đời đều bộc bạch với người thân cận hay ân hận công khai (như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa) rằng cả đời mình chỉ được/bị dùng như công cụ cho tham vọng của vài lãnh tụ và để lại bao tai hoạ cho đất nước.

 

Vai trò "công cụ" của bà Nguyễn Thị Kim Ngân còn lộ liễu hơn tất cả các trường hợp nêu trên vì ngay chính việc lên ngôi chủ tịch QH của bà cũng chỉ là một đòn sát phạt giữa các phe cánh trong nội bộ. Phe thắng cuộc tại Đại Hội Đảng XII dùng bà Ngân để gấp rút diệt tận gốc sinh mạng chính trị của đối phương vì quá sợ chủ tịch nước đương nhiệm và thủ tướng đương nhiệm sẽ ra tay phá hoại trong vài tháng còn lại.

 

Thế là bà Ngân bất chấp mọi tai tiếng, thắc mắc, và ngay cả chế diễu để sẵn sàng làm máy chém đối với 2 vị trí  chủ tịch nước và thủ tướng dù cả 2 kẻ bị bãi nhiệm chưa bị kết án tội gì, hay bị chứng minh đang mưu đồ chuyện gì. Và cũng không phải vì lý do họ đã được giao chức vị mới như các tiền lệ trong quá khứ.

 

Với bản chất sẵn sàng làm công cụ ngay từ giây phút đầu để đổi lấy chức quyền như thế của bà Ngân, người ta có thể thấy khá hiển nhiên sợi giây của Bộ Chính trị trên cổ Quốc hội sẽ thắt chặt hơn nữa trong những năm trước mặt. Và với tình trạng Bắc Kinh đang nắm chắc trong tay các trụ cột Bộ Chính trị đảng CSVN, giới lãnh đạo Tàu chẳng cần làm gì thêm cũng đã vô hiệu hóa toàn bộ cơ chế Quốc Hội Việt Nam trong suốt tiến trình uy hiếp và xâm chiếm đất nước Việt Nam từ nay đến thời hạn dâng nạp 2020.

 

Riêng đối với giới tài trợ quốc tế, sự lên ngôi của bà Ngân một lần nữa tô rất đậm mức độ phung phí nguồn tài chính quốc gia. Rõ ràng Việt Nam chỉ có một cơ chế điều hành đất nước nhưng lập lại 3 lần. Mỗi quan chức nắm quyền ở thượng tầng chỉ làm MỘT VIỆC nhưng đóng BA VAI thuộc BA CƠ CHẾ xử dụng BA NGÂN SÁCH khác nhau, bao gồm cơ chế đảng, cơ chế chính phủ, và cơ chế quốc hội. Đó là chưa kể nhiều quan chức còn có thêm vai thứ 4 nữa trong cơ chế Mặt Trận Tổ Quốc.

 

Tóm lại sự xuất hiện của công cụ Nguyễn Thị "Kim Ngân" không đem lại "vàng bạc" gì cho đất nước mà chỉ thêm một biểu hiện nghiêm trọng cho tình trạng lãnh đạo đảng đã đến lằn mức "đói ăn vụng, túng làm liệu". Nay họ chấp nhận cho lộ luôn bàn tay côn đồ không cần che đậy nữa ở mọi mặt, mọi cấp, và ngay cả đối với nội bộ -- từ cực nhỏ như công an phường ném mắm tôm vào dân rồi chạy, đến cực lớn như chủ tịch quốc hội tưới mắm tôm lên đầu chủ tịch nước và thủ tướng rồi nhoẻn miệng cười cho báo chí chụp hình.

 

Với dàn nhân sự mới từ Đại Hội XII, tình trạng giựt quyền gấp rút để nạo khoét gấp rút này chỉ có thể tăng tốc theo từng ngày từng tháng trước mặt.

 

Chính vì vậy mà ngày càng nhiều thành phần dân tộc đã phải đi đến cùng một kết luận với thế giới: Mọi chế độ cộng sản đều chỉ có thể thay thế chứ không thể sửa chữa được.


VŨ THẠCH

Ý kiến bạn đọc
09 Tháng Năm 20161:05 CH
Khách
Vi dat nuoc nay can co mot trai Tim
10 Tháng Tư 20167:30 SA
Khách
Chờ đấy mà ThatChơ!Độc đảmg sao có dân chủ bà QH lại dưới sự chỉ đạo của Đảng .QH là công cụ là bù nhìn đúng mghĩa!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Năm 20155:54 CH(Xem: 13927)
Với Nguyên Ngọc và Văn đoàn Độc lập, vấn đề còn nguyên. Làm gì với tự do đã giành lại sau khai trừ rồi ly khai? Làm gì với mục đích độc lập tách rời ra khỏi Hội? Ra khơi, lên đường, hay lo ngại “phạm pháp” sẽ khiến nhòa nhòa trong vận hành của hệ thống? Tháng 5-1954, hai chữ “Độc lập” thét vang trong lồng ngực của năm mươi ngàn binh sĩ chiến thắng trận Điên Biên, để cuối cùng là một nền độc lập hà khắc trong toàn trị. Tháng 5-2015, “vì một nền văn học Việt Nam tự do, nhân bản” in đậm trên trang web của Văn đoàn Độc lập. Công chúng trông chờ câu trả lời.
26 Tháng Tư 20151:48 SA(Xem: 13504)
Trước và sau thời 1954-75 ở Miền Nam, không thấy ở nơi nào khác trên đất nước ta, văn học được phát triển trong tinh thần tự do và cởi mở như vậy. [Võ Phiến nói chuyện với Đặng Tiến 28-10-1998] Có thể nói Võ Phiến là một trong số các tác giả được viết và nhắc tới nhiều nhất. Trước khi quen biết nhà văn Võ Phiến, tôi đã rất thân quen với những nhân vật tiểu thuyết của ông như anh Ba Thê đồng thời, anh Bốn thôi, ông Năm tản, ông tú Từ lâm, chị Bốn chìa vôi từ các tác phẩm Giã từ, Lại Thư nhà, Một mình...
20 Tháng Tư 201512:22 SA(Xem: 14622)
Ngày 30-4, ngày nếu có một triệu người vui, cũng là ngày có một triệu người buồn. Câu nói trong quá khứ của ông Võ Văn Kiệt, nguyên Thủ Tướng chủ trương chính sách Đổi Mới, được lập đi nhắc lại nhưng liệu có còn chính xác với tình thế hiện tại của đất nước ? Ngày nay, kinh tế tụt hậu, hàng xuất là lao động giá bèo, cái đinh vít cũng không làm được mà nhập hàng ngoại tuốt tuột, nợ chồng chất. Rồi tham nhũng lên đỉnh cao, đạo đức xã hội xuống cấp...
22 Tháng Ba 20153:31 SA(Xem: 14775)
Nguyễn Xuân Hoàng trong số báo Văn đặc biệt về TTT, đã viết: "Thanh Tâm Tuyền như ngọn cờ đầu của thơ tự do Việt Nam, người làm mới thi ca Việt Nam." (2) Đặng Tiến khi viết bài tưởng niệm Thanh Tâm Tuyền đã bày tỏ ít nhiều tiếc rẻ là "lối thơ Thanh Tâm Tuyền không có người thừa kế."
18 Tháng Hai 20159:45 SA(Xem: 19027)
Vậy mà đã 40 năm qua đi 1975-2015, với đời người như một cơn gió thoảng, với lịch sử chỉ là một chớp mắt, nhưng lại là một chặng đường rất dài trải nghiệm những tang thương. Thêm một chớp mắt nữa, thế hệ những người cầm bút 1954-1975 đều trở về với cát bụi, một số có thể còn được nhắc tới qua tác phẩm nhưng rồi cũng phải kể tới cuộc sống đầy đoạ và cả những cái chết tức tưởi của họ. Nói tới Văn Học Miền Nam, không thể không có một “cuốn sách trắng/ livre blanc” về thời kỳ đó, một Wikipedia mở, như một “bộ nhớ” cho các thế hệ Việt Nam tương lai.
02 Tháng Mười Một 20141:53 SA(Xem: 17766)
Hồ Quý Ly tên tự là Lý Nguyên, tự suy tổ tiên là Hồ Hưng Dật vốn người Chiết Giang vào đời Hậu Hán thời Ngũ Đại (947 – 950) sang làm Thái thú lộ Diễn Châu (Nghệ An). Sau đó, làm nhà ở hương Bào Đột thuộc lộ này, làm trại chủ đến đời thứ 12 là Hồ Liêm dời đến ở hương Đại Lại tỉnh Thanh Hóa, làm con nuôi Tuyên úy Lê Huấn, từ đấy lấy Lê làm họ mình.
10 Tháng Mười 20141:45 SA(Xem: 18943)
Trong số mấy bài thơ chữ Nôm còn lại của Bà Huyện Thanh Quan, bài thơ “Qua Đèo Ngang” là bài thơ gần đây được tranh luận nhiều nhất về chữ nghĩa, đặc biệt là về từ ngữ “cái gia gia” . Sự tranh luận này có chiều hướng phủ nhận quan điểm cũ của các tiền bối cũng như những người tin theo họ để bảo vệ cho cách đọc “cái đa đa”.
20 Tháng Chín 20145:29 SA(Xem: 14030)
Trong số 26 con đập dòng chính Sông Mekong, thì Noạ Trát Độ / Nuozhadu 5,850 MW trên Vân Nam là con đập lớn nhất, và Don Sahong 260 MW là con đập nhỏ và quan trọng nhất thuộc địa phận Nam Lào (không kể tới Thakho Diversion, cũng của Lào, 50 MW được bảo trở bởi CNR & EDL). Bài viết là một phân tích về hai thái cực của sự huỷ hoại: từ con đập lớn nhất tới con đập nhỏ nhất trên toàn hệ sinh thái Sông Mekong.
08 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 17283)
Khiếm khuyết lớn của dân tộc Việt là đã say mê khía cạnh chính trị của chiến tranh mà lãng quên khía cạnh thuần học thuật, quân sự của chiến tranh. Clausewitz nổi tiếng với mệnh đề thường xuyên được trích dẫn: "Chiến tranh là cánh tay nối dài của chính trị." Nhưng Clausewitz không viết duy nhất một mệnh đề này, mà soạn thảo tám tổng tập Cẩm nang Chiến tranh mà cho đến phút này vẫn chưa được dịch sang tiếng Việt, ngay cả tóm lược .
27 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 18652)
Tôi ít thấy ai yêu thơ như Mai Thảo. Thuộc rất nhiều thơ, đặc biệt thơ tiền chiến và thơ những năm đầu kháng chiến, Mai Thảo có thể nói chuyện về thơ miên man từ giờ này sang giờ khác, từ ngày này sang ngày khác. Dường như chỉ khi nói chuyện về thơ, Mai Thảo mới hoạt bát, sôi nổi, say sưa, gửi hết hồn mình trong từng tiếng trầm tiếng bổng. Ly rượu trên tay, đầu lắc lư, mắt lim dim, Mai Thảo nói về thơ với giọng vừa xúc động như khi người ta kể lại một mối tình đầu, vừa thành kính như một con chiên kể về cuộc đời của Người Cứu Thế. Với Mai Thảo, thơ là cái gì thiêng liêng, rất đỗi thiêng liêng, như một tôn giáo. Với Mai Thảo, thơ, "chỉ thơ, mới là ngôn ngữ, là tiếng nói tận cùng và chung quyết của văn chương"