- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

“ Để dỏ”

28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 1554)

TRAN THANH CANH
Chân dung Nhà văn Trần Thanh Cảnh



                                “ Để dỏ”

                                                                  Truyện ngắn của Trần Thanh Cảnh

 




     Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê.

Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra…

    Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.

***

     Khu phố Lợi Giang xưa, chính là làng Lợi Giang ven sông Thiên Đức nổi tiếng. Làng văn hiến cổ đã mấy ngàn năm. Làng có mấy chục xóm với cả trên chục ngàn nhân khẩu. Làng xưa dân đông ruộng ít nên dân xoay làm thêm đủ nghề: thày đồ thày lang, hàng xáo hàng mã, thợ mộc thợ nề, chạy chợ tóc rối đổi kẹo… Gọi là “bách nghệ”! Thêm vài sào ruộng mỗi nhà, đời sống cũng ổn. Đời nọ nói tiếp đời kia, mỗi đời chắt bóp xây đắp thêm một tí, rồi cũng ra cái làng quy củ, có đủ đình chùa miếu mạo, đường xá cổng ngõ khang trang. Đến thời “hợp tác xã là nhà xã viên là chủ”, bỗng nhiên phá ráo. Đình chùa thành kho chứa phân bón, thành nơi nuôi lợn. Cổng làng cổng ngõ bị phá lấy gạch xây trụ sở. Đến cây đa to tướng đầu làng cũng bị hạ xuống làm củi nung ngói. Làng Lợi Giang tàn tệ xơ xác dần đi. Đói kém. Dân làng bảo nhau, cứ đà này cả làng đến kéo nhau lên “mạn ngược” mà sống! May sang thời đổi mới thoát đói. Rồi đến thời công nghiệp hoá, đô thị hoá dân hết ruộng vì nhà nước lấy làm khu công nghiệp. Làng hoá phố. Đất đai bỗng đắt như vàng.

    Nhà ông Thọ ở mãi cuối ngõ, khi làng lên phố, nhân cơn sốt đất, ông xẻ nửa bán xây được cái nhà năm tầng khang trang rộng rãi, có cả thang máy. Cũng gọi là được “nở mày nở mặt” với xóm giềng. Nhà ông có hai trai ba gái. Gái lấy chồng ăn phận nhà chồng. Hai con trai học hành cũng không đâu vào đâu, nhưng thời buổi này cũng chẳng cần chữ nghĩa gì nhiều: thằng Phúc là lớn, học xong cấp ba theo ông chú họ làm gara ô tô cũng ổn. Cưới vợ về ở một tầng. Thằng bé là Lộc đi học nghề điện rồi xin vào công ty trong khu công nghiệp làm cũng ổn. Nó gặp và đòi cưới ngay một cô nàng “hơi có vấn đề”, khiến cho cả nhà nháo nhào mãi. Nhưng rồi một hôm hai đứa dắt tay nhau về nhà, không nói không rằng ném ngay cái que thử thai “quickstick” hiện hai vạch đỏ rực xuống bàn nước, trước mặt ông Thọ: “Ông liệu mà tính đi, có nhận cháu nội không thì bảo?”

     Đến nước này thì đất không chịu giời thì giời đành chịu đất! Thằng Lộc cưới vợ về ngự một tầng. Kể nhà có năm tầng cũng thoải mái. Tầng một làm chỗ sinh hoạt chung, cơm nước. Tầng hai vợ chồng già. Tầng ba vợ chồng tay Phúc con lớn ỏ. Tầng bốn vợ chồng trẻ tha hồ vùng vẫy. Còn tầng năm để làm nơi dự phòng khách khứa, thờ cúng, chứa đồ linh tinh. Cơm nước ăn uống thì bổ đầu đóng góp theo tháng, vui vẻ. Thế cũng được gọi là “an cư”, chỉ còn việc làm việc ăn. Mà thời buổi kinh tế thị trường nở rộ, giàu thì khó chứ làm đủ ăn đủ tiêu đơn giản. Chỉ cần có sức khoẻ và chăm chỉ là mọi sự ổn.

     Nhưng sự đời lại không ổn mãi như người ta nghĩ. Một ông tổ sư nào đấy đã phán, cuộc sống là sự vận động biến đổi không ngừng. Nó cứ tuần hoàn ổn- bất ổn, rồi lại ổn…xoay vần như đất trời sáng tối. Cái mầm mống của sự bất ổn nó vốn manh nha ngay từ trong cái sự ổn. Ở đây bắt đầu là trường hợp cô Thu, con dâu thứ hai, vợ Lộc. Cô này hơn Lộc vài tuổi, nghe dân phố nói vụng là cave hoàn lương. Thu ở đâu đó về thuê một gian nhà nhỏ trong khu phố làm nghề cắt tóc gội đầu thư giãn. Tay Lộc thanh niên chưa vợ, thỉnh thoảng ghé vào “thư giãn” tí. Lâu ngày bỗng như cụ Tố Như xưa viết: “Trước là trăng gió sau ra đá vàng”! Lộc yêu Thu thật, một hai đòi cưới. Bố mẹ nghe tiếng tăm phản đối, anh trai cũng phản đối, Lộc bơ tất, chơi trò “sự đã rồi”, thế là cả nhà bó tay! Cưới rồi, Thu đóng cửa hàng đẻ liền hai đứa, ở nhà chăm con nội trợ, bán hàng online.

      Chuyện bắt đầu từ cái chỗ “hơi có vấn đề” của Thu.

Cô này có lịch sử bản thân xa xưa thế nào không biết, nhưng từ ngày về khu phố Lợi Giang thuê nhà mở cái quán “gội đầu thư giãn” thì, trở thành cái gai trong mắt các bà các cô, vốn là những nhà “đạo đức” trong khu phố. Dĩ nhiên không tính đám đàn ông con trai, vì Thu tuy gọi là hết date nhưng vẫn còn ngon chán, nhất là so với mấy bà vợ già đã lên chùa tụng kinh hàng đêm và mấy mụ vợ nái sề đẻ vài lứa, vú dài đến rốn. Hàng ngày, hè cũng như đông, Thu diện một cái quần đùi phô cặp đùi thon trắng nuột nà. Áo hai dây không lót, cặp vú to nảy tưng tưng mỗi khi di chuyển. Mùa đông thì nàng có khoác hờ thêm cái áo rét. Còn mặt thì luôn được make up kỹ lưỡng, khiến trai nào mới gặp cũng tưởng là thí sinh vừa đi thi hoa hậu hoàn vũ về làng. Nhưng đó chỉ là bề ngoài, cái dịch vụ “gội đầu thư giãn” của Thu mới là hay ho hơn cả kia. Các anh giai, ông giai, cụ giai tới gội đầu sạch sẽ, thơm tho rồi, nàng mới ỏn ẻn: “Anh có cần thư giãn chút không?”. “Thư giãn là sao?”. “Là cho cái thằng em nhỏ nó bắn pháo hoa ấy!”. Vừa nói, Thu vừa liếc mắt thật tình, rồi đưa tay vuốt nhẹ từ ngực xuôi xuống háng giai. Xoa nhẹ: “Gội đầu năm chục, thư giãn thêm một trăm, nhé!”. “Ok!”. Thế là mở khoá quần. Với kỹ năng điêu luyện của một nàng làm nghề dưới Biển Sơn từ năm mười sáu tuổi, chỉ vài phút là các giai bắn pháo hoa tưng bừng. Có vài tay ngoan cố, đòi khuyến mại thêm cái sự xoa bòng vuốt bướm ngoài quần, Thu cũng ok. Nhưng nàng không cho cởi đồ, hay sục tay vào, vì như thế là vi phạm pháp luật. Giờ nàng hoàn lương rồi, phải giữ gìn để còn tính đường chồng con chứ.

     Nếu chỉ thế thì đâu có gì rắc rối?

Rắc rối ở chỗ là bà vợ ông Thọ, mấy năm nay đã quy y cửa Phật! Bà bảo ông Thọ: “Thôi giờ tôi sạch mình rồi, già rồi lên chùa ăn chay niệm Phật. Ông cũng thế, nên ‘cai’ cái món vớ vẩn đi. Tốt nhất là ông cùng tôi lên chùa niệm Phật. Vợ chồng mình giờ chỉ làm điều thiện lành để phúc đức cho con cháu.”. Ông Thọ xưa nay nổi tiếng ở làng “nể vợ” nên nghe nói thế không dám ho he gì. Nhưng ông không hâm mộ Phật. Đành ngủ riêng. Hết tí táy tí mẻ. Ấm ức. Cơ mà ông còn khoẻ, vốn xuất thân lực điền ăn no ngủ kỹ, sáu mươi tuổi da vẫn căng, bắp thịt rắn như gỗ. Nên hàng đêm, cái “thằng em nhỏ” của ông nó cứ ấm ách. Quậy. Đến phiền…

     Đã thế cô con dâu cả, vợ tay Phúc đang làm đang ăn bình thường, bỗng nhiên giở chứng đòi đi làm giàu. Cô này bảo chồng: “Anh ở nhà chịu khó trông con, tôi đi theo người nhà sang Séc làm nhà hàng mấy năm kiếm tí dấn vốn. Rồi về lo cho con cái nó lớn lên học hành nghề nghiệp mọi bề. Vợ chồng mình cứ hai tay vặt mũi đút vào miệng hết, rồi đời con đi về đâu?”. Vợ chồng con cái đang yên ấm mà bảo chia lìa, Phúc ta không muốn. Nhưng truyền thống nhà này là vợ bảo xin vâng, nên Phúc đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tiễn vợ ra sân bay đi Tây! Xưa ở ngoài thành phố họ ca dao: “Có vợ mà cho đi tây/ bằng cúp không khoá để ngay Bờ Hồ”! Bọn cùng lứa trong khu phố nó trêu, đọc lại cho Phúc nghe câu ấy, nhưng Phúc cười thầm. Xe cúp 79, 80, 81 xưa là cả một gia tài mới quý giá thế. Chứ nay, xe ấy đem cho người ta chẳng thèm nhận, báu gì? Vợ Phúc đẻ ba lứa hai trai một gái, hàng họ còn cái quái gì nữa đâu mà lo giữ gìn! Mỗi lần sinh hoạt vợ chồng, thấy Phúc cứ hì hục mãi trên bụng, vợ bảo: “Anh đã cho vào chưa? Xả luôn xong đi còn ngủ mai đi làm chứ?”. Phúc đâm chán. Có khi cả tháng chẳng đụng đến vợ nữa. Thế nhưng cái trò đời cơm có sẵn đấy không ăn thì thôi, vẫn yên tâm. Nhưng khi xa vợ rồi, đêm về “thằng em nhỏ” của Phúc bỗng dưng lại sinh chuyện. Ấm ách. Đỏi hỏi. Rắc rối…

    Từ khi Thu về Lợi Giang mở quán “gội đầu thư giãn”, cánh đàn ông trong khu phố trông mặt mũi hớn hở hẳn ra. Giai nọ bảo giai kia. Ông nọ thì thầm với ông kia. Có cụ bô bô ngay ngoài đình làng: “Cụ thấy trong người ấm ách khó chịu, cứ ra quán em Thu nó xử lý cho. Về thông đái ngon cơm ngay!”. “Ấy cụ! Có gì khe khẽ cái mồm thôi, chốn đình chung thánh quở cho chết!”. “Khe khe…Ông không biết thánh làng ta vốn ưa nhất món ấy à? Hậu cung có cái mo nang sơn đỏ chót đấy thôi!”

     Thế là dần ông Thọ, anh Phúc, Lộc cũng thành “khách hàng quen thuộc” của Thu cả. Có điều ông Thọ hay rẽ vào quán Thu lúc nửa buổi sáng, sau khi đưa cháu đi học. Còn Phúc là sau giờ làm, rẽ qua gội cái đầu, mát xa luôn thằng em nhỏ cho thư thái rồi về chăm con. Riêng Lộc, lúc ấy thanh niên chưa vợ, cứ buổi tối đàng hoàng cơm nước tắm rửa xong, nhảy lên xe máy đi lượn lờ tán tỉnh làng trên phố dưới. Gặp được em nào lả lơi chịn cọ tí, về ngủ ngon. Không lại rẽ vào quán Thu. Lâu dần thành khách ruột. Một hôm Thu bảo: “Anh thích thì đêm ngủ lại đây, em chiều tới Z luôn, free!”. Là vì Thu cũng thèm giai, cũng có nhu cầu được âu yếm. Mà Lộc lại đang là trai tân! Cả ngày phải sờ mó âu yếm đàn ông, từ A tới Y, rồi tự mình cũng thấy thèm Z. Thịt da ai chẳng là người? Vả lại, xưa thời đỉnh cao dưới Biển Sơn, có ngày Thu tiếp cả vài ba chục khách là thường. Nay quyết định hoàn lương, nhưng “nó” vẫn nhớ nghề. Nên Thu cũng cần có giai ôm ấp, ân ái. Lâu dần, Lộc chẳng buồn đi tán gái đâu nữa, cứ tối đến là tới cửa hàng của Thu, đóng cửa hú hí với nhau. Rồi thành chuyện như đã kể…

***

      Ngày xưa các cụ ca dao: “gái hai con cổ thắt mắt treo”, là ý nói đẻ lứa hai rồi, đàn bà bắt đầu gầy đi, cổ nhỏ thắt lại, mắt trố to trũng xuống vì thức đêm nuôi con. Xấu xí. Chứ không còn như hồi một con trông mòn con mắt nữa. Nhưng nay khác xưa nhiều về điều kiện kinh tế ăn ở. Nên khi Thu đẻ xong hai đứa con, dường như lúc ấy bao nhiêu tiềm năng đàn bà mới được khai phá hết. Bung ra. Ở nhà trông con, Thu mặc mỗi bộ lửng nhẹ, các cái thứ của đàn bà cứ thoải mái trưng bày. Thu lại làm nghề bán hàng online quần áo lót nên càng ăn mặc mát mẻ tợn. Để livestream! Nhưng lại khiến cho hai khách hàng cũ- nay là bố chồng và anh chồng thỉnh thoảng nhìn thấy chóng hết mặt. Mà một ông vợ già vẫn cứ lên chùa, ông vợ trẻ biền biệt trời tây. Thèm thuồng. Thở ngắn than dài rằng sao ông trời éo le lại cho nó về làm dâu nhà này cơ chứ…

     Đến một buổi sáng bức xúc cao điểm. Nhân lúc nhà vắng người, ông Thọ xông thẳng lên tầng tư, bảo Thu: “Ngày xưa mày vẫn làm cho bố! Nay mày cứ coi bố vẫn như khách hàng xưa, cho bố làm tí. Bố trả tiền sòng phẳng!”. Miệng nói tay làm, ông Thọ đè cô con dâu thứ hai ra làm liền! Thu bất ngờ chưa kịp chống đỡ cãi cự gì, thì thấy mình đã bị ông lực điền già sấn vào chiếm gọn. Cô nàng thở dài, tắc lưỡi, nghĩ thầm: “Cùng một gia chim bố chim con đều là chim nhà cả! Cho xong chuyện!”. Từ buổi ấy trở đi, cứ nhằm lúc vắng người là ông Thọ lại lên tầng tư “chơi với cháu”!

      Nhưng sự đời không đơn giản thế. Có hôm Lộc làm tăng ca đêm nên không về, ông Thọ mò lên chiếm lĩnh trận địa cả đêm. Không may cho ông Thọ, tay Phúc đang cấn cá cuộc đời, đêm cũng hay âm thầm mò lên tầng tư nhòm qua khe cửa xem Thu livestream. Ưỡn ẹo. Rung rinh. Hắn đứng ngoài xuýt xoa tự sướng rồi về ngủ. Hắn thầm nguyền rủa thằng em, tự dưng chiếm của công làm của tư. Giá cứ để mặc nó ở hàng cắt tóc gội đầu không cưới về làm gì, có phải còn chỗ thư giãn không…

       Nên không may cho ông Thọ đêm ấy tranh thủ với Thu, bị tay Phúc nhòm thấy qua khe cửa. Hắn bèn lấy điện thoại âm thầm quay lại hết. Hôm sau, hắn cũng đợi lúc vắng người mò lên tầng tư. Hắn mở điện thoại ra cho Thu xem, rồi bảo: “Thôi em cứ chiều anh như chiều bố là ok! Anh không nói gì với thằng Lộc hết. Và anh cũng vẫn thanh toán sòng phẳng như bố!”. Thu lại tắc lưỡi thở dài đánh thượt! Thế là Thu chẳng phải làm gì, chẳng phải cửa hàng cửa hiệu gì, có ngay hai ông khách sộp. Sộp đến nỗi, nàng bỏ luôn cả bán hàng online nói do dạo này ế ẩm. Chỉ ngồi vạch ti cho con bú và tô vẽ nhan sắc đợi phục vụ ba người đàn ông trong nhà: cha sáng, anh chiều, chồng tối!

     Thực ra thì mới đầu Thu cũng thấy ngại. Là sợ chồng biết thôi. Nhưng cả ông Thọ và Phúc đều bảo: “Chuyện trong nhà trên gác, cổng thì khoá chặt rồi. Ta không nói, Thu không nói, đứa nào vào gầm giường mà biết được? Hão!”. Thu cũng thấy yên yên. Chợt nhớ xưa lúc còn đang ở nhà đi học cấp hai, theo chúng bạn ra ngã ba Núi Sung Sướng làm gái kiếm tiền, cô giáo vào nhà vận động mẹ ngăn, mẹ bảo: “Ô, kệ nó. Để dỏ cũng thế mà! Đây vừa sướng vừa có tiền. Kệ nó!”.

     Để dỏ- nghĩa là để không, từ của đồng bào quê Thu. Thì cũng “để dỏ” từ sáng đến chiều làm gì, trong khi có hai người cứ rình rập thèm khát, nó phí đi. Mà vừa có tiền lại vừa vui vẻ cả nhà!

***

     Người Lợi Giang có câu: “Cái kim trong bọc mãi cũng lòi ra!”

Mà chuyện loằng nhoằng la liếm này nó không phải là cái kim! Cái dùi đục cái cột to đùng. Thế rồi xì xào khắp xóm làng hàng phố. Chuyện đến cả tai bà Thọ, tai Lộc…

     Một hôm bà Thọ bỗng tuyên bố: “Nhà này bị ma ám, có mấy người bị ma làm! Nên phải mời thày về cúng để trừ tà”. Bà bảo, người ta bị ma làm thì không thành ra con người nữa. Trừ đuổi ma đi, để hoàn người. Bà cho lập đàn cúng trong nhà liền bảy ngày bảy đêm. Bắt chồng là ông Thọ cùng con trai lớn với cô con dâu Thu ngồi hầu từ đầu đến cuối. Hôm lễ cuối, khi bà ra sân hoá mã cả đống voi giấy ngựa giấy, trong nhà thày bê bát nước cúng ngậm phun phì phì vào cả ba. Rồi thày lấy cây roi dâu để sẵn trên ban thờ múa vun vút, vụt đen đét vào người cả ba. Ba người ngồi lắc lư theo điệu múa roi của thầy một hồi, rồi bỗng nhiên lăn quay lơ ra chiếu. Thày tuyên bố đã đuổi xong ba con ma ám quẻ nhà này đi rồi. Tay Lộc vào bê vợ hắn ra xe tắc xi đợi sẵn về thẳng nhà trọ mới.

     Sau vụ đó quả thật nhà bà Thọ lại êm ả. Ông Thọ hàng ngày chăm chỉ đưa đón các cháu, xong về nấu cơm nước, giặt rũ quét dọn hết ngày. Còn tay Lộc hầu như suốt ngày chui gầm ô tô, mặt mũi lúc nào cũng đầy dầu mỡ, chẳng để ý đến cái sự gì.

                                                        09/2025.TTC  

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 2348)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 2831)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 4433)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 4778)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 5171)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 6601)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…
01 Tháng Chín 202510:04 SA(Xem: 7947)
Chẳng biết học trò ở Cali có để ý không, khi những cây jacaranda bắt đầu nở rộ những chùm hoa mặn mà, đằm thắm, đó là dấu hiệu của mùa thi cuối khoá ở các trường học Mỹ, và một mùa hè rực rỡ đang đón chờ chúng phía trước. Một người Việt nào đó đã gọi tên loài cây này là phượng tím, nghe hay hay và gần gũi, gợi nhớ đến loài phượng đỏ của chúng ta ở quê nhà. Vốn là người ưa để ý đến chữ nghĩa, tôi lẩn thẩn tra cứu xem cây phượng vĩ trong tiếng Anh nói làm sao. Hoá ra—ngoài những tên khoa học khó nhớ—hoa phượng còn có nhiều tên bình dân như flamboyant flower, royal poinciana, peacock flower, flame of the forest và phoenix flower (tên này nghe giống như trong tiếng Việt!)
26 Tháng Bảy 20251:43 SA(Xem: 8601)
Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên chuyến tàu chạy qua những đồi Moravia. Bên ngoài cửa kính, mưa rơi lộp độp như ai đó đang gõ nhịp buồn vào trái tim tôi. Tôi ngồi gần như bất động, nhìn những giọt nước kéo dài thành vệt, phản bội đôi mắt đỏ hoe mà tôi cố giấu suốt chuyến đi. Tôi không định đến Brno. Cái tên nghe đã thấy buồn và cụt ngủn, như bị nguyền rủa từ hàng trăm năm trước. Thành phố này quá nhỏ để có tên trong danh sách những nơi phải ghé qua. Nhưng Julia nhắn tin: “Nếu cậu muốn trốn Berlin vài ngày, cứ đến đây. Chìa khóa dưới tấm thảm trước cửa.” Đi trốn và được bỏ rơi - giống như được thất tình thêm một lần nữa. Không vui - nhưng không cần tấm gương nào soi vào để diễn. / Căn hộ nhỏ trên phố Pekařská chỉ còn lại tôi và tiếng mưa đập vào cửa sổ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa cũ, chiếc vali còn nguyên cạnh cửa. Bất giác, tôi nghĩ về người đàn ông đã bỏ tôi lại ở Berlin, nghĩ về tin nhắn cuối cùng: “Anh mệt rồi. Chúng ta đừng làm khổ nhau nữa.”
25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 8151)
Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu.
29 Tháng Sáu 202512:48 CH(Xem: 8683)
Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt. / Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông , giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử ĐaKao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.