- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGƯỜI MẪU

06 Tháng Sáu 20254:06 CH(Xem: 11555)

 

Điêu khắc của Isabel Miỉamontes.
Điêu khắc của Isabel Miỉamontes

Kiều Thị An Giang

NGƯỜI MẪU



Năm ấy, khi còn đang mài đũng quần để lấy tấm bằng Master, anh làm thêm trong một hầm rượu. Một quán rượu nằm nửa chìm nửa nổi dọc bờ sông Seine.

Anh không muốn xin tiền nàng vào những khoản bí mật của một thằng đàn ông đã đến tuổi tự lập từ lâu, nên cuộc đi làm thêm diễn ra cũng bí mật, kín đáo y như cái quán rượu huyền bí này- nửa chìm, nửa nổi.

Sơ mi trắng, nơ đen, chạy băng băng giữa các thực khách, luôn nhoẻn cười quá ư lễ độ, vô cùng nhũn nhặn phô hàm răng khểnh, không ai nhận ra ngài trợ giảng một trường đại học trong trang phục bồi bàn, nói tiếng Pháp chuẩn âm Paris.

Hôm ấy, như thường lệ, anh chơi bản nhạc Comme Toi của Jean-Jacques Goldman nhân lúc vắng khách. Anh có phong cách nhâng nháo tức cười của Lang Lang khi chơi đàn, đối nghịch với cái vẻ nhũn nhặn  thái quá của gã trai răng khểnh. Vừa dạo mấy nốt đầu thì thằng đồng nghiệp đến, ghé tai: có người muốn mời cậu một ly. Và chơi nốt bản ấy đi. Chỉ Comme Toi thôi nhé. Gã da đen đặt ly rượu vang đỏ lên cây đàn, nháy mắt đầy ẩn ý, kèm cái thọc tay cực tục tĩu, theo đúng kiểu người da đen.

Hình như anh chơi hay và hát cũng hay hơn mọi khi. Ngay từ trẻ, anh đã mơ ước mình là phi công rồi bỏ lái đi hát như Sỹ Phú, chỉ đẹp trai suông cũng đủ tất cả đàn bà đều chết gục. Nhưng anh hát không hay, đàn cũng lộp bộp, somg anh biết chọn đúng bài để hát và thường mỗi khi hát đều giống người ta buông câu, kiểu gì cũng câu được cá.


Chủ quán, một gã người Ý chiu chắt yêu tiền hơn cả yêu đàn bà và gái điếm, cũng mỉm cười  độ lượng: ổn, Peter! Mày cứ chăm chỉ vào, tối nào tao cũng cho mày chơi đàn. Gã biết, bằng cái mũi thính như chó của tay buôn, rằng vẻ nhũn nhặn quá ư lịch thiệp của anh rất được lòng các quý bà thừa tiền lui tới đây.

Sau lần thứ ba, đúng hơn là ly rượu thứ ba của ngày thứ ba liên tiếp thì Vang đỏ xuất hiện. Mùi nước hoa ngầy ngậy ngay lập tức đánh gục anh. Phải, chính là mùi nước hoa. Anh là gã trai cực kỳ nhậy cảm với mùi.

Sau ly vang đỏ thứ tư, anh có mặt tại tư gia Vang đỏ. Đó là một biệt thự kiểu cổ, tường ốp toàn gỗ bạch dương thửa từ Nga, treo rặt một thứ tranh vẽ chính chủ, bởi chủ nhân là một họa sĩ, theo trường phái cổ điển. Nghĩa là hiện sinh, có Eva & Adam nhưng không có lá nho và quả táo. Anh đã nhũn nhặn mời Red đi nghe hòa nhạc, và cũng nhũn nhặn như thế, bà mời anh về nhà. Quyến rũ anh một cách đầy kinh điển là hớ hênh trong phòng ngủ khép hờ, một phòng ngủ có rất nhiều màu hồng và đượm mùi nhân ngãi.

Bà để anh ngồi đó, với cốc vang thượng hạng 30 năm tuổi vừa moi từ hầm rượu tại gia, rồi với lời xin lỗi đầy mê hoặc, bà đi tắm. Không nỡ làm tổn thương người đàn bà nhất là khi người đó không còn trẻ, giầu có và đầy quyền lực của giới thượng lưu, anh vờ quyến rũ bà, trong khi từ đầu đến cuối bà độc quyền quyến rũ anh.

Đó là một đêm nồng nẫu phấn son và nước hoa Caron Poivre, loại cả ngàn $ một ounce. Nhà Caron sản xuất thứ hương thơm vương giả này từ năm 1956 và bà cũng dùng nó từ đó đến nay, như một nhân hiệu đầy tinh thần Pháp. Bà như một con sứa biển, mềm mại, ẩm ướt ấm nồng và không hề đoan chính ở cương vị của bà, lẽ ra. Em sẽ làm cho anh thành ông hoàng, bà bảo. Anh sẽ nhận được chân giảng viên chính thức ngay khi khi nào em muốn. “Em muốn”, bà cười đầy tự tin, trong khi anh vuốt ve tấm thân còn chắc mịn không nhồi nhét mổ xẻ nhờ một chế độ ăn kiêng phi phàm của giống cái mà anh không khi nào học được dù anh, luôn thấy mình là một mảnh vỡ của họ từ trăm ngàn kiếp trước.

Mùi Caron luồn lách vào cả tóc anh, những lọn tóc xoăn bạc trước tuổi, khiến anh luôn không giống với bất cứ người đàn ông châu Á nào. Anh tự ủ đẫm thứ hương pha trộn giữa tiêu đen, ylang ylang và ớt đỏ Jamaica hoang dại để cho chính mình trở nên hoang đàng và đặc biệt kích động. Cả tháng trời, anh không đến hầm rượu. Họ chỉ rời nhau khi anh đến trường. Ngay cả lúc gọi điện cho nàng gần như là quy luật mỗi ngày, bà cũng vẫn quấn chặt lấy anh. Như loài nhuyễn thể đỏ mà người ta khai thác đến cạn kiệt chỉ vì tinh chất DHA của nó. Bà hút kiệt anh.

Cuộc dan díu thường diễn ra ở nhà bà, dưới tranh khoả thân trên tường gỗ bạch dương, tiêu đen và Ylang Ylang. Một hôm, anh làm mẫu cho bà vẽ thay vì hào hển vắt kiệt nhau. Bức vẽ hoàn hảo đến nỗi bà thề sẽ hiến dâng anh cho cái trường mà anh đang chỉ được làm nhân viên dự bị, vì như bà nói, sau đó, như mọi con đực vô ơn khác, anh sẽ không còn đoái hoài đến bà nữa.

Vừa lúc, nàng đột ngột bay sang, y như thể nàng gắn camera theo dõi mỗi bước chân anh. Rồi với vẻ uy quyền đầy sở hữu, nàng đón anh ở cổng trường, giống như đón lõng một phạm nhân. Và vẫn quyền uy như thế, nàng gần như áp tải anh đến hầm rượu.

Đàn bà tây khi ghen, thường chỉ xử lý người tình. Đàn bà châu Á lại xử lý tình địch, y như người đàn ông của chung này hoàn toàn vô tội, chỉ vì ngây thơ mà bị hồ ly tinh cái quyến rũ. Nàng là người mang dòng máu Á châu thuần chủng, quốc tịch hợp chủng quốc đã mua từ lâu để tiện bề thăm nom anh, cai quản và sở hữu anh. Cái ghen của nàng lạnh lùng nhưng vô cùng tàn nhẫn như con báo thức giấc sau giấc ngủ tiềm sinh. Không biết họ nói với nhau những gì. Hình ảnh cuối cùng là Vang đỏ đầy kiêu hãnh nhưng không để lộ nét tàn phai, chui vào trong tấm áo lông chồn giá 25 ngàn Euro, bước đi như một mệnh phụ rời bỏ vương quyền.

Tuyết Paris đêm ấy phủ kín dòng sông Seine.

Anh cần phải lấy vợ. Nàng thở dài, bảo anh.

Và sau cùng, cô thành ứng cử viên sáng giá nhất

Mới một đời chồng, một con trai, nhân viên nhà băng. Cô có tiền. Nhiều tiền và sẽ còn nhiều tiền hơn nữa. Nhưng điều quan trọng nhất, nàng biết, anh sẽ không bao giờ yêu cô. Cô quá trẻ và cô là người chỉ biết đến các con số. Điều đó cũng có nghĩa là anh mãi mãi thuộc về nàng. Riêng nàng.

Anh không dan díu với Vang đỏ nữa. Như mọi khi, anh bao giờ cũng không biết cách tháo gỡ một mối quan hệ. Khi làm quen, anh vòi vĩnh và ngây thơ như chú bé con lần đầu tiên nhìn thấy một món đồ vô giá. Để rồi những người đàn bà như chị như mẹ như bồ tát ấy, đã cúi xuống ban ơn như ban phước lành vì họ không nỡ chối từ bởi chối từ là có tội với Chúa. Nhưng anh không bao giờ học được cách chia tay cho phải phép. Lần nào thì anh cũng cậy nhờ đến nàng, y đứa trẻ nhờ mẹ dọn hộ bãi chiến trường mà nó bĩnh ra trong lúc vui chơi.

Bà mau chóng thuộc về quá khứ, như đã từng. Những người đàn ông răng khểnh luôn không thể chung tình- họ quá yếu đuối. Anh không còn làm ở bất cứ quán rượu nào. Đúng ra là anh không được làm ở bất cứ đâu trừ những nơi nàng "thu xếp". Anh bây giờ không cần tiền của nàng nữa. Nhưng nàng tạo ra anh. Nàng đã biến anh thành con nợ và anh, ngay cả khi đã độc lập và già nua, anh vẫn cứ ngày càng nợ nàng quá nhiều.

Anh trở thành người mãu của nàng từ khi còn là một cậu bé con nhà nghèo và từ giá vẽ đến giường ngủ chỉ là một khoảng cách rất hẹp. Anh để nàng quyến rũ anh dù thật ra chính nàng mới bị anh quyến rũ. Lần đầu tiên sẽ có lần tiếp theo. Tiếp theo mãi, không hồi kết vì cả hai đều không biết cách kết thế nào cho sạch sẽ. Cơ thể người đàn bà một con căng nhức, chứa đầy á phiện. Cậu trai chưa đầy 16 bập vào một lần và từ đó không thể cai được nữa. Chồng nàng đi triền miên.Người vợ trẻ chiều chiều vẽ những bức họa lập thể trong gian điện thờ ngùn ngụt mùi trầm hương. Nàng vẽ anh, mân mê hoan lạc với từng đường gân thớ thịt. Nàng đổ vang đỏ lên người gã trai tơ và dùng lưỡi thẩm thấu chúng như một kẻ sành rượu. Ngọn lưỡi của nàng đầy ma lực và tàn độc. Nó cuốn chặt lấy đời anh như một con rắn tẩm đầy chất cấm.

Sau này, mỗi lần gặp nhau, nàng đều đốt trầm, một nghi thức tôn giáo chứa đựng ma thuật tham lam huyền bí cho một cuộc tình bí mật. Người anh lúc nào cũng bảng lảng ướp đầy trầm suốt những năm học đại học, tưởng như anh mọc lên từ một gốc trầm. Ngay cả khi đã đi du học bằng tiền của nàng, tiền bán tranh, bán danh, mùi hương trầm cũng vẫn luẩn quất trong anh, mùi đền đài, lăng tẩm, quỵ lụy và dâng hiến. Nàng luôn có mặt trên những chuyến bay, cùng những nén hương trầm. Chỉ để dành riêng cho những nghi lễ của hai người. Nàng giỏi "thu xếp". Nàng đã "thu xếp" cho anh mọi sự. Kể cả xuất ngoại, làm luận án, và những cuộc hôn nhân.

Một lần, sau khi thiêu đốt nhau dưới lớp trầm nghi ngút, nàng bảo, anh sẽ lấy vợ. Đấy là lần đầu tiên. Nàng thu xếp một cuộc gặp ngẫu nhiên cho hai người. Vợ anh khi đó là một cô gái rất ngoan, không biết chơi đàn, làm thơ hay vẽ vời, chỉ giỏi chuyên môn và sau này, cô ta căm thù anh. Đứa con chung của họ cũng vậy. Làm sao nó có thể yêu một người đàn ông răng khểnh thường xuyên xuất hiện trên truyền thông nhưng xuất hiện rất ít trong cuộc đời của nó?

Em sẽ già đi. Và anh sẽ chán em. Nàng luôn bắt đầu cuộc đuổi bắt bằng một mở đầu. Và anh sẽ nói, không, anh luôn yêu em. Vì anh chỉ thích những người đàn bà chín, quyền lực và trí tuệ.

Và em chính là người đó.

Chín, chứ không phải cũ. Anh biết nàng thích điều ấy và không hề ảo tưởng về thứ uy quyền vô tận của sắc đẹp. Cô cũng đẹp. Nhưng cô không biết hư hỏng ở trên giường. Cô cũng không biết cô cần một chút lẳng lơ và bớt đi quá nhiều đoan chính. Nhưng tội lỗi duy nhất nằm ở chỗ, cô còn rất trẻ. Anh chưa bao giờ thích gái trẻ. Với anh, họ là thứ rau cải không bao giờ có thể lên men thành dưa. Nó không giống khi người ta xơi một con gà giò, càng mềm càng dễ nuốt. Đàn bà trẻ chỉ biết thụ hưởng và nhờ nhợt. Anh thích được cung phụng như cậu bé 16 tuổi lần đầu tiên nếm mùi trái cấm dưới ban thờ nghi ngút mùi trầm hương.

Cô không nghi ngờ gì bà chị họ danh giá vẫn thỉnh thoảng đi công tác ghé qua. Cô cũng không để ý tại sao mới chưa đến 40 hai vợ chồng đã ngủ riêng. Cô cần rảnh rang lấy thêm cái bằng tiến sĩ. Cô muốn mua nhà, tậu thêm đất ở ngoại ô Paris. Còn anh, anh ăn chay, lập am thờ, thỉnh thoảng lại nhập thất cả tuần lễ. Cô tự hào có người chồng ngoài cực mộ đạo, còn đẹp trai và nổi danh trong giới truyền thông.

Cho đến một hôm xuống thăm chồng nhập thất, cô nhìn thấy một cảnh tượng rất sốc. Anh trần truồng khỏa thân trước camera. Trong màn hình, một bên là nàng, bà chị họ, và bên kia, chính là vị nữ giáo sư tóc bạch kim khả kính. Tất cả đều không quần áo.

Phải mất rất nhiều thời gian anh mới thuyết phục được cô rằng đây là một nghi lễ tôn giáo. Để cứu vãn cuộc hôn nhân, anh chấp nhận bỏ đạo, xa rời tín nữ. Nhưng từ đó, nằm cạnh vợ, anh chỉ còn là một tay công công chính hiệu. Nàng vẫn bay sang gặp anh đều đặn, còn gấp gáp hơn xưa, nhưng dù đã làm đủ mọi cách, anh vẫn bất động như một gã hoạn quan. Cả thuốc cường dương kích dục, máu lạc đà, giun biển, nhuyễn thể đỏ, vẹm xanh, nha phiến hồng phiến,cả trầm hương ấn độ, xạ hương tây tạng, rủ cả bà giáo sư tham dự vào nghi lễ tôn giáo tập thể, anh vẫn xuội lơ, tuyệt không nhúc nhích. Như con chim chết trên nấm mồ vô chủ, là anh.

Đồ vô ơn, đồ phản bội, thằng biến thái, nàng rủa xả anh. Dọa sẽ kể hết với cô, người đích danh do nàng chọn làm phối ngẫu cho người tình trẻ con. Tôi thách đấy. Anh gào lên, tu tu khóc. Cô ấy biết hết rồi.

Anh thay đến năm ông bác sĩ tâm lý, cả chục nhà trị liệu. Anh bỏ đạo Phật theo Chúa, nghiên cứu cả khải huyền lẫn thánh Ala. Anh không biết mình ở đâu, nhảy hết từ hãng truyền thông nọ sang hãng truyền thông kia, nơi nào cũng có mặt nhân vật nhàu nhĩ răng khểnh và tóc xoăn, làm truyền thông mà vô hồn và vô cảm đến mức mỗi khi xuất hiện là trẻ con không dám biếng ăn vì tưởng đấy là Al công nghệ.

Sau cùng, nàng bỏ cuộc. Công trình đầu tư hơn hai mươi năm biến cậu trai tơ thành gã đàn ông lọc lõi coi như thất bại.

Anh đã được tự do.

***

Ps: Kết thúc thế vận hội Olimpia 2024 tại Paris, người ta vớt lên từ dưới sông Seine một người đàn ông châu Á tóc xoăn không giấy tờ tuỳ thân. Nhân diện vẫn bỏ ngỏ vì không có thân nhân nào khai báo về trường hợp mất tích. Nhà chức trách đành xếp hồ sơ khai tử vào mục: vãng lai.

Cùng lúc, nữ giáo sư cho ra mắt bộ tranh mới cùng bộ sưu tập rượu vang tại tư gia của bà. Bức hoạ vẽ người đàn ông tóc xoăn được đánh giá cao vì bút pháp đột phá. Bức hoạ có tên là: vô danh.

-

KIỀU THỊ AN GIANG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Năm 20266:09 CH(Xem: 1383)
Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả. Đó không chỉ là thành quả học tập của con, mà còn là sự đền đáp xứng đáng cho bao năm tháng chị cố gắng, nỗ lực đồng hành cùng con với tấm lòng của một người mẹ. Mừng con thi đậu trường con yêu thích. Đó cũng là những năm tháng hai mẹ con gồng gánh mà đi.
24 Tháng Tư 202612:31 SA(Xem: 1688)
Bây giờ trăng đã lên trên khỏi lầu Ông Hoàng một phế tích của người Pháp để lại nằm trên một ngọn đồi Thơ mộng do Quận công Ferdinand D'Orléans xây dựng ngày 21 tháng 2 năm 1911 vì ông thấy nơi đây cảnh đẹp rất hữu tình,đứng trên lầu nhìn bao quát cả một vùng biển đẹp tuyệt vời trên mặt biển những chiếc thuyền đánh cá đã lên đèn nhấp nhô trên mặt biển,bờ cát trắng trải dài ngút ngàn và rừng dừa im lặng xõa tóc đón những cơn gió nhẹ ôm bờ vai người con gái -Em đêm nay đêm cuối mình chơi cho hết mùa trăng,Bá nói với Thúy người con gái tuổi như vầng trăng đang e thẹn nấp trong những đám mây trắng trôi bàng bạc nàng đang tựa lưng vào Bá
23 Tháng Tư 20262:19 CH(Xem: 1924)
Xe lăn bánh, bụi mù mịt xóm Chùa. Tôi nhìn theo cái xe biển xanh của Thuận, vừa buồn cười vừa thấy lòng nhẹ nhõm. Thuận có làm đến bộ trưởng thì cái tính khôn lỏi, dỗi dai và cái kiểu "anh anh em em" nửa đùa nửa thật để rồi dúi vào tay người khác cái chổi quét nhà, con dao băm bèo, thái khoai chắc cũng chẳng bao giờ bỏ được. Mà thôi, cái làng Đá này nếu thiếu một thằng Thuận cứ thích bĩu môi, thích mắng người khác là "ngu lắm cơ" rồi nguây nguẩy cái mông quay mặt đi cười thầm thì chắc cũng chẳng còn chuyện hay ho gì để mà kể.
19 Tháng Tư 202611:05 CH(Xem: 1841)
Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu. Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy.
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 4472)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 4533)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 4457)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 6448)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 4825)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 6170)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.