- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,562,951

NHẤT DƯƠNG CHỈ

11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 8906)



nhat duong chi
Nhất Dương Chỉ- ảnh Internet

       Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.

        Lão Quý, thợ cắt tóc ngồi xế bên gốc cây bàng, cạnh cổng công ty vệ sinh, đối diện nhà Hiên nói, Hiên đi hối lộ thánh thần. Đến cửa Phật, cửa Thánh mà mang toàn xôi gà rượu thịt, hình nhân hàng mã có cả váy ngắn chân dài, cúng vái xì xụp, toàn cầu nhất bản vạn lợi. Lại còn cầu cho hải quan, phòng thuế, công an, có mắt như mù. Thế không là hối lộ thánh thần thì là gì. Hiên chuyên buôn hàng Tàu trên cửa khẩu Tân Thanh về Hà Nội.

         Hiên năm nay ba mươi nhăm tuổi. Gái một con. Đương thì phụ nữ xuân nồng. Nhưng đã bỏ chồng mấy năm nay. Bỏ từ đận mới ở Hàn Quốc về. Lão Quý bảo, chung quy cũng chỉ vì tiền. Lão Quý, Hiên ghét cay ghét đắng thằng cha này, nghèo kiết xác mà lại tinh tướng. Hay ngồi phán như đúng rồi, nhưng mà cũng dâm. Hôm nào Hiên mặc đồ mát mẻ ra phố là lão nhìn như muốn lột váy luôn. Thế nhưng hễ cứ mở miệng là nói triết lý đạo đức với đời. Phát ghét. Lão là trung tâm phát tin của phố. Nhất là những tin tức mà ai cũng muốn giấu. Ghét quá đi mất.

       Mà cái phố nhỏ nơi Hiên ở, có điều gì giữ được bí mật cơ chứ. Đến như cái chuyện hồi đi xuất khẩu lao động bên Hàn, Hiên kiếm tiền bằng cách “làm thêm” ban đêm với cánh nam công nhân đồng hương, hoặc cánh trai Hàn thích của lạ mà hàng phố cũng biết cả. Lạ. Cứ như là trong váy chui ra vậy. Thế cho nên, khi về nước, Hiên có một khoản khá. Mua nhà ra phố. Định trả nợ cho chồng…

        Chồng Hiên bằng tuổi. Ở nhà nuôi con cho vợ đi sang xứ người kiếm tiền. Đàn ông xa vợ rất hay sinh chứng nọ tật kia. Thì vốn từ xưa đến nay, chỉ có đàn ông mới hư hỏng, đàn bà mấy khi. Chả thế mà nhà nước ta chỉ phong mẹ Việt Nam anh hùng, chứ có bao giờ thấy phong bố anh hùng đâu. Nên chồng Hiên ở nhà dính vào một số cái hư cũng không có gì lạ. Có một chút rượu chè. Có một chút gái gú. Có một chút cờ bạc. Mà không, cái món cờ bạc này thì không gọi là chút nữa, mà phải là tệ nạn. Nghiện. Có thể gọi là cờ bạc thành thần. Hồi Hiên ở bên Hàn Quốc đã biết tin. Nàng lập tức cắt viện trợ, không gửi tiền về cho chồng nữa. Cũng phải, gửi về bao nhiêu thì hết từng ấy thôi mà. Đến lúc về nước, sau màn chào hỏi ôm ấp hú hí cho phải đạo vợ chồng xa cách bấy lâu. Hiên và chồng bắt đầu nói chuyện tiền nong nợ nần. Có một tay danh giá nào đấy đã đúc kết, để tiêu diệt tình yêu, không gì nhanh bằng nói chuyện tiền bạc. Hiên tính ra nếu trả nợ cờ bạc cho chồng xong thì công lao mình đêm hôm vất vả xứ người đi sạch. Nàng quyết định giải tán cho nhẹ nợ. Tiền ấy mua nhà, nuôi con vô tư. Mà khéo lại kiếm được thằng khác ngon hơn. Mà vạn nhất không kiếm được chồng nữa, thì cứ cặp bồ cho khoẻ cũng được. Chồng con làm gì nữa cho nặng cái nợ lòng.

       Nghĩ là làm, Hiên chào tạm biệt chồng bằng cái đơn ly dị. Nàng mua nhà ra phố ở. Mở một cái cửa hàng nho nhỏ làm chỗ giao dịch, đánh hàng Tàu. Hiên thấy rất thoải mái, đời tự do ôi sung sướng biết bao tình…Ba mươi nhăm tuổi, hương sắc đang nồng. Hiên cứ như bông hoa mãn khai vô chủ, ong bướm lượn đầy. Nàng kiêu hãnh váy ngắn lượn xe ga lướt phố. Thỉnh thoảng, xế hộp đưa đón hoành tráng. Tươi. Cứ ở với con ma cờ bạc thì bao giờ mới biết đời nay sao vui thế này?

       Mấy năm nay, kinh tế nước ta phát triển khá. Cánh đàn ông có một số thành đại gia. Một số cũng thành gần đại gia, số này đông hơn. Đại gia thì thường đi kèm với các em hot girl. Gần đại gia cũng có nhu cầu một em tương xứng sành điệu đi cùng cho máu. Nhất là số gần đại gia U50. Số này vợ thường đã mãn kinh. Bọn họ thỉnh thoảng ngồi với nhau, nói rất tệ về người đã ôm ấp bấy lâu là chó già giữ xương…! Thế mới biết đàn ông là giống bạc khôn cùng. Xưa má đỏ môi hồng thì cưng như trứng mỏng. Nay hết đát về chiều, coi không bằng cún cưng, chỉ được là chó già. Tệ. Hiên biết là tệ nên quyết định chả thèm chồng con chi nữa. Nàng cặp bồ cho đã đời. Toàn với các tay U như vậy. Tiền nong cũng khá xông xênh. Tay nào cũng than nửa đời mưa gió xông pha thương trường, nay có cái gọi là sản nghiệp thì đâm cô đơn, không có người chia sẻ. Muốn tìm người hồng nhan tri kỷ. Hiên, tình trường trải mấy năm xứ Kim Chi kinh nghiệm đầy mình, sẵn sàng chia sẻ. Các chàng U này mê lắm. Chàng nào cũng muốn chiếm làm của riêng. Khổ nỗi, như từ đầu đã nói, Hiên chỉ thích T, nên có khi cặp vài tay một lúc. Tăng năng suất. Tuy có lúc cũng suýt lộ, nhưng vì các U này không còn hùng hổ như hồi trai trẻ nên cũng dễ dàn xếp. Vẫn êm.

      Bỗng, trưa nay có một U, lái chiếc xe Toyota Vios đến đỗ trước cửa nhà. Ầm ào bên trong hồi lâu. Bỗng thấy U mặt đỏ phừng phừng ra đứng cửa chống nạnh nói vào, lớn lắm, cả phố nghe hết:

      -Cái con đĩ kia. Tao tưởng mày ngoan ngoãn chung thủy với tao. Tao tặng mày nào xe tay ga, nào vàng nào bạc. Lại còn cho vay vốn làm ăn. Thế mà mày đi với trăm thằng. Giờ mày cãi trắng. Bảo mày hết tình rồi thì trả tiền. Mày nói giấy vay đâu. Con khốn nạn mày định ăn không của tao phải không. Mày cứ nhằm lúc cởi quần áo là hỏi tiền. Ra nó âm mưu với tôi từ lâu rồi. Giời ơi là giời…

       Hiên ở trong nhà đi ra. Mặt lạnh tanh. Không nói không rằng. Nhìn thẳng vào mặt tay bồ già. Ngón tay trỏ của Hiên chỉ ba lần lên giời. Rồi nàng đi vào nhà. Sập cửa đánh rầm.

      Tay U mặt tái xanh như bị trúng gió. Lên xe, phóng mất dạng.

      Dân phố được xem màn bi hài kịch, cười lăn cười lộn. Một số người trưa ấy không ăn nổi cơm vì đau bụng.

      Lão Quý cắt tóc bảo, trong môn phái võ thuật Vịnh xuân quyền, có ngón Nhất dương chỉ. Rất hiểm. Ngón này độc truyền cho các nữ lưu. Một chỉ là có thể hạ ngàn người. Phố mình, nàng Hiên được chân truyền.

TRẦN THANH CẢNH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Chín 201910:25 CH(Xem: 6533)
Đầu tiên là triệu chứng khó thở kéo dài nhiều giờ. Đó là điều khó hiểu với một người không phải là cuờng tráng song sức khỏe có thể được gọi là sung mãn như ông. Bác sĩ riêng đã loại trừ ngay cái bệnh buộc phải lập tức i-zô-lê( biệt lập), hoành hành bởi con vi trùng mang tên một nhà bác học Đức. Nơi ông ở cũng chưa đến nỗi phải suốt ngày đeo mõm chó cả khi ra đường lẫn ở trong nhà như thành phố Bác - Ki nọ mù mịt bụi khói gần đây mà ông thường thấy trên phim, ảnh.
08 Tháng Chín 201911:54 CH(Xem: 6420)
“Ối... giời đất ôi!” Tiếng rú hoảng kinh của người đàn bà dưới khoang thuyền vọng lên, tiếng được tiếng mất trong gió lộng khi con sóng hung hãn đập mạnh vào lớp vỏ kim loại bên mạn thuyền. Chiếc du thuyền chao chọng, lắc lư như món đồ chơi trong tay đứa trẻ tinh nghịch. Nước văng tung tóe lên cả mặt sàn gỗ đầy vân. Người đàn ông một tay bám chặt lấy cột buồm, một tay rà lại những nút buộc chiếc áo phao mà gió gắn chặt vào người. “Không sao đâu,” người đàn bà dán mình vào chỗ ngồi ởđuôi con tàu, chiếc áo phao màu cam sáng rực dưới ánh sáng mờ ảo của một ngày vừa chớm. Chị nghểnh cổ nói vọng xuống khoang. “Du thuyền chứ có phải ghe đánh cá của ngư dân đâu.” Rồi chị lẩm bẩm,“Đến siêu bão cũng chả sao.” “Cứu mẹ con cháu với!” Tiếng gào khan của một người đàn bà văng vẳng trong tiếng hú của gió. Người đàn ông nghểnh cổ, nhìn xuyên qua màn hơi nước mờ đục. “Hình như có người kêu cứu.” Anh ta nói lớn. Trái tim quýnh quáng trong lồng ngực. Người đàn bà trong áo phao màu cam hỏi
06 Tháng Chín 20193:37 CH(Xem: 5922)
Camie là người nữ đồng nghiệp duy nhất trong số các đồng nghiệp nam làm chung một group gồm chỉ có ba người : hắn , Dick và Dan, cả ba đều là người Việt Nam. Camie là người Philippines , nước da trắng, mắt to, tóc dài, thân hình thon gọn, eo nhỏ mông to. Nhiều lần lão Dick thèm thuồng nói với hắn - Camie sống cô đơn độc thân một mình đang khao khát một tình yêu.
28 Tháng Tám 20193:20 CH(Xem: 5555)
Ở đây, tất cả nhân viên, dù là người địa phương tình nguyện đến làm việc, hay nhân viên chính thức, đều mặc cùng một bộ đồng phục màu xám, áo vest xám, váy đầm hình chữ A màu xám, áo chemise lụa trắng bên trong. Trắng và xám. Đó là 2 màu chủ đạo sau buổi sáng 5.46' ngày 17 tháng 1 năm 1995.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 6218)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 6773)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 7344)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 6644)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 7479)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 6479)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.