- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
281,963

Khoảng Cuối Thời Gian

25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 114950)
trangthanhtruc_0_300x218_11.

Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản. Càng lúc ý định thoát ly trong lòng cô càng lớn mạnh. Cô không thể ngồi yên ngóng mãi một tương lai sương mù trong cái thành phố cổ tích này lâu hơn nữa. Cũng bao nhiêu đó quán cà phê vỉa hè, những chuyến métro đi về chen lấn ngộp ngạt hơi người và cũng bấy nhiêu bộ mặt văn nghệ quen thuộc. Chán! Từ một chữ chán thắp lên trong lòng cô hành động bỏ đi tích cực hơn bao giờ hết.

Cô học đàn chứ không học nhạc. Nghĩa là cô đàn nghe cũng được, nhưng khi bàn về nhạc lý thì cô không hiểu gì mấy. Cô chuyển sang đặt nhạc. Vị trí thay đổi ngay. Người ta tặng thêm cho cô hai chữ sáng tác, sau cái danh nhạc sĩ. Ban đầu nghe không quen tai, về sau, nghe mãi cũng vẫn chưa hết ngại ngùng. "Người sáng tác nhạc", thôi thì cứ nhận vậy đi!

Nếu đã đóng vai trò một người sáng tác thì không thể nào ở mãi một nơi. Dừng chân, cùng ý nghĩa với bế tắt, chôn vùi. Thật bất công hết sức nếu kêu cô hãy bước lên chiếc ghe nhỏ mà chèo thay vì nắm lấy tay cô, đưa đón cô lên con tàu đình đám chạy ra biển. Chốn nào lại không có sóng gió chứ. Nhưng thà biết một chút sóng gió để có cơ hội lớn còn hơn bơi mòn mõi trong con lạch tối mù. Cô còn quá trẻ. Còn trẻ là còn đam mê và ước mơ. Hơn hết, qua ánh mắt bạn bè xung quanh cho phép cô cảm nhận được một điều, cô là người biết giao tế. Bên ngoài song cửa cuộc đời nếu kém phần giao tế thì tình trường như chiến trường. Cô suy nghĩ thêm, chút bối rối trên con mắt đôi khi cũng là vũ khí lợi hại để dành tặng cho đối phương. Một tiếng than thở nhỏ thì lẽ nào không động lòng trái tim ai sao? Cô thấy thích thú và tự tin ở những điều vừa nghĩ như thế. Chưa hết, là phụ nữ cần phải có: nữ tính và cá tính. Thiếu một trong hai điều này đời sống như ly cà phê nguội thiếu đường. Không tin nhìn lại xem thì biết, bao nhiêu bão tố cuồng phong quét sạch quét gọn các thành phố lớn đều mang tên phụ nữ đó thấy không!

Mùa hè vừa qua ở Pháp nóng cực kỳ. Mùa hè nóng thì cũng cho là được đi nhưng bây giờ trời đã cuối tháng 10 mà mùa hè vẫn còn thấp thoáng sau lưng. 

2.

"Cái bà này, đã hai mặt con mà còn nghĩ đến chuyện li dị."
Cô ngập ngừng, lấp lững câu nói với người phụ nữ ở căn hộ cách phòng cô hai căn. Nhưng những ngón tay cô lại vô tình vắt mạnh thêm miếng chanh cho ly nước lã bỗng dưng chua chát.
"Ngoài 30, lỡ cỡ hết rồi. Li dị rồi, làm sao lấy chồng?
"Bộ li dị là để lấy chồng à?"
"Chứ sao không?"
"Đàn ông phải điên lắm mới ham rước về một người đàn bà ôm theo hai đứa con riêng của người khác làm của"
"Thì bởi vậy tui mới nói là, bà đã ngoài 30 mà còn nghĩ đến chuyện li dị làm chi"
 Rồi cô chì chiết thêm:
"Không có con thì còn họa may tính đến chuyện lấy chồng!"
"Vậy à ..." 
Thuốc lá đâu? Tự dưng thèm thuốc quá. Trời ơi, hy vọng đừng có quên không mang theo. Cô lục trong túi áo, lục trong giỏ sách. À, nó đây rồi. Ngón tay cô chạm đến cái bao giấy hình chữ nhật dưới đáy giỏ.

3.

Hôm qua trước khi rời khỏi nhà, thằng bồ Tây còn xoay mặt cô lại hôn lên chiếc mủi be bé một nụ thật dài. Da thịt hắn gắn liền với Miracle của Lancôme. Mọi khi cái mùi này quyến rũ cô lắm nhưng sao hôm nay cô cảm thấy khó chịu.
"Anh có công chuyện phải đi ra ngoài, em ở nhà không buồn thật à?"
Cô dịu dàng gật đầu. Cái dịu dàng dễ pha mầu nóng hết sức! Hắn siết cô chặt hơn.
 "Vậy em mệt thì ngủ một giấc cho khỏe nhé? Đừng ngủ nhiều quá, rồi quên luôn anh nghe ...".
Hắn xúc động nhìn cô. Cái dáng dấp nhỏ nhắn mà hắn đang ôm ấp dư sức nghiền nát trái tim hắn lúc nào không hay. Nụ hôn lan xuống khóe miệng. Nụ hôn mời mọc trên môi.
 "Em nhớ cài cửa cẩn thận nhé, anh đi nghe ... ".
 Hắn tiếc một ngày mới dễ thương như thế này mà lại phải lái nguyên đoạn đường dài không có bàn tay ấm áp của cô cạnh bên.
"Cài cửa đi em, người thương ...".
Cô đợi tiếng thang máy lên, đợi cánh cửa thang máy khép lại, đợi tiếng thang máy đưa hắn trở xuống, rồi mới cài then trên cài then dưới như lời dặn dò.
(Đây là đoạn phim tài liệu được ghi chép cẩn thận trong hồ sơ tình nhân với lời ghi chú như sau: "Hai diễn viên đã rất thành công khi nhập vào vai diễn của mình")
Nhưng chuyện hiện tại là chuyện hiện tại. Hắn về thật muộn. Lẳng lặng đặt trên chiếc bàn nhỏ, ngay phía cô nằm, nguyên cây thuốc Marlboro mầu huyết dụ. Hắn không muốn làm cô giật mình nhưng hắn thèm yêu cô ngay vào cái giờ chờn vờn sáng này quá . Bên ngoài mưa đang rơi từng giọt mà cô chẳng hề hay biết. Giữa bóng tối chập chùng và ánh sáng bỏ quên trên màn truyền hình, gương mặt cô thật thiên thần. Làm sao hắn có thể vào ra để làm cô không khỏi giật mình. Hắn xoa xoa hai bàn tay, cố hâm nóng những ngón tay cho bớt lạnh. Hắn sợ làm cô hốt hoảng khi những ngón tay dễ thương không biết ngừng nghỉ dưới lớp áo cô đang khoác. Hắn sợ đủ điều.
Nhưng hắn cố gắng tin tưởng, thuốc lá còn, tình yêu sẽ còn ! Thứ gì thiếu chứ thuốc lá thì không thể thiếu được khi cả hai đều chối bỏ động từ: cai thuốc. Đói, có thể ôm nhau ngủ vùi cho bao tử dằn cơn cồn cào. Thuốc lá thiếu là những sợi giây thần kinh đình trệ ngay. 

4.

 "Nhà có lon Coca nào không bà?"
"Có. Nhưng mới bỏ vào tủ lạnh thôi. Uống tạm nghe?"
"Có là tốt rồi. Cho tui nợ một lon nhé"
"Tự nhiên"
Một điếu thuốc, một Coca, cô rít hơi dài rồi gạt tạt thuốc ngay trong bồn rửa chén. 
"Năm tới tui tính ra thêm CD mới đó bà"
"Chà, ngon lành quá ta. Thu xong hết rồi hả?"
"Chưa xong gì đâu! Còn phải viết thêm mấy bài nữa mới đủ thành một CD. Rồi còn phải đưa cho người ta hòa âm, rồi còn phải o bế dỗ ngọt ca sĩ hát nghe cho được được một chút. Mệt!"
"Khó khăn vậy à?"
"Ừ"
"Biết nói ừ, vậy sao bà làm chi?"
"Làm chi gì?"
"Làm CD đó. Bà mới vừa than khó khăn dữ lắm đó "
"Cái bà này, nói chuyện đúng là… " 

Lầu cuối của dãy nhà ba mươi tầng có hết thẩy ba căn hộ người Việt Nam. Đó là căn hộ của cô, căn hộ của cái bà làm "neo", và gia đình thứ ba là "người đàn bà đã hai mặt con còn tính chuyện li dị". 


5.

Trong ba Đệ Tam Quốc Gia hôm trước cô hoạch định chương trình vượt biên, vượt biển để thoát ly, cô vừa dẹp xứ Úc sang một bên rồi. Không phải cô có thành kiến gì về cái nước có nuôi nhiều con đại thử mà chỉ ngại mỗi một điều là đường bay quá dài. Từ Pháp sang Úc phải mất ít nhất hơn 22 tiếng. Coi như mất gần một ngày trời. Một đường bay dài mà người ta cấm tuyệt đối không được châm thuốc hút thì không thể nào chấp nhận một cách thuận thảo được!

Bây giờ còn lại Gia Nã Đại và Mỹ. Theo đường chim bay, nếu như cô lựa Vancouver của Gia Nã Đại thì cô cũng nên chọn Seattle của Mỹ cho có vẻ hợp tình. Nhưng câu hỏi quan trọng là trong máy vi tính của cô từ bấy lâu nay những anh hùng hảo hán nào được cô đặc biệt chú ý, tìm hiểu, chọn lọc. Ai? Ai sẽ là người thật lòng chờ đón cô đến, ai sẽ là người biết ưu tư lắng nghe tấm lòng cô, và ai sẽ là người có bản lãnh để giữ đôi chân cô lại?

Hay tất cả chỉ là cái tình ảo vui chơi giả tạo mà chính cô cũng đang bị mù quáng rủ rê.

6.

"Bà biết không, có bồ Tây khổ lắm đó bà?"
"Sao khổ?"
"Tối hôm qua nhà hết cà phê tui sai nó đi mua dùm. Nó nói tuần trước nó mua rồi, tuần này đến phiên tui đi xuống tiệm Rệp mà mua đi!"
"Vậy là công bằng"
Người đàn bà, "Ngoài 30, lỡ cỡ hết rồi. Li dị rồi làm sao lấy chồng" đó, cười. Im lặng được một lát tự dưng lại nhớ đến chuyện vượt biển xa lắc nào:
"Bà biết không, lúc ở trên đảo đó trừ những người may mắn có thân nhân bảo lãnh cho đi định cư sớm, số còn lại nằm chờ Mỹ hốt rác thấy mồ đi!"
"Rồi sao nữa?"
"Có người được tàu Hoà Lan vớt, được phái đoàn Hoà Lan mời lên phỏng vấn mà nhất định xin từ chối để chờ Mỹ hốt rác đó bà"
"Thế à?"
"Lúc ở trên đảo ai cũng mong được đi Mỹ hết á"
Cô cười lớn, lòng hân hoan như trẩy hội:
"Trong số đó ngày hôm nay bà nhớ tính thêm tui nữa nghe"
"Tại bà chưa ra ngoại quốc lần nào, chưa đi máy bay khác nào khác trừ chuyến bay đưa bà từ Việt Nam sang Pháp nên bà không biết. Mỹ hả, bà nên đi chơi thôi, chứ đừng ở lại"
"Tại sao?"
"Bà cứ nhớ lời tui nói vậy đi. Hỏi tại sao tại siếc hoài !" 

7.

 "Mình làm tình nhé em?"
 "Đợi em tắm đã".

 Cô rời vội vã vòng tay của hắn. Cô bước vào phòng tắm, với theo cái đồ cắt móng tay rồi chậm rãi đứng khều mấy cái móng bị dính đất hồi trưa gọt khoai lang ra cho sạch. Cô không buồn nghe tiếng nước trong bồn chảy xối xả, nhưng cô lại nhớ cho vào trong cái bồn ấy vài giọt nước hoa hồng thơm ngất ngây. Cô nhẩn nha xếp cái khăn lông làm chiếc gối nhỏ để tựa đầu. Cô bình thản mở cuốn "Faire l'amour" của Jean-Philippe Toussaint ra đọc tiếp. Cái bà láng giềng này, thiệt tình! "Đã hai mặt con mà còn nghĩ đến chuyện li dị", dám vào thư viện chọn cuốn này mượn đọc là bả cũng gan cùng mình. Không phải gan là vì đọc "Làm Tình", (cuốn tiểu thuyết có cái tựa đáng ngại), mà là khi mượn sách phải xếp thành một hàng dài qua bao con mắt liếc ngang liếc dọc, đọc lén tựa sách của nhau đó mà. Hỏi lý do, bà ấy tỉnh bơ:

"Cái tựa, đôi khi chỉ là một kế hoạch bán buôn. Tui tò mò muốn biết các trang sách ấy có đúng như cái tựa tác giả viết hay không. Điều thứ nhì, khi không trời xui đất khiến đưa tui đến cái kệ sách có vần T. Tui có bao giờ đọc các tác phẩm của nhà văn này đâu bà. Ổng đối với tui lạ hoắc hà. Điều thứ ba, hình như cuốn tiểu thuyết được chiếu cố nên có nhiều người mượn đọc lắm. Tui để ý thấy các trang sách có vẻ thụng ra. Thì phải có nhiều tay chuyền nhau đọc lắm trang sách mới phùng phình ra như thế. Nhưng thật ra có nhiều đọc giả cũng chưa đủ kết luận là hay. Muốn xác nhận được chính xác hay hoặc không hay, cách duy nhất là tự mình mượn về đọc thôi".

Cô rời khỏi phòng tắm khi người đọc tin tức đang chào tạm biệt và chúc mọi người một đêm an lành.

Trên tấm nệm, hắn nằm ngủ thật hiền. Cô tắt truyền hình, rồi bước lẹ ra ngoài. Cô ngại hắn thức giấc sẽ níu tay cô lại. Cô ngại ánh mắt chân thành của hắn làm chùn lối cô đi. Cô ngại thật - bắt đầu từ giây phút này cho đến khi hắn thức dậy - không biết cô có đủ thời gian để tìm ra đoạn nhạc mở đầu nào đó vừa có thể xin thứ tha, vừa có thể phải dỗ dành, thay cho lời chia tay hay không?

t r a n g t h a n h t r u c

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 202212:44 SA(Xem: 1403)
Bình minh bừng lên trên sông Tiền mênh mông. Những con sóng lấp lánh, cuồn cuộn chảy xuôi cuốn theo những bè lục bình như đoàn chiến mã đuổi nhau vô tận về phía hạ nguồn. Ánh ban mai rực lên khắp Cồn Phụng, lên cổng lăng Minh Mạng được đắp vẽ cầu kỳ. Những mảnh thủy tinh hắt ánh sáng sang hàng bần ven bờ sông những đường kỳ ảo muôn màu muôn vẻ làm Mỹ Lan cứ hết nhìn ra sông lại nhìn cảnh vật trên cồn với nhiều tò mò, thích thú.
13 Tháng Chín 20221:55 CH(Xem: 2268)
Thượng Hải, 19h, một ngày tháng Tám Hầy à, ngày xưa… bố... hoạt động thế là để đánh... lũ thực dân, đế quốc, cứu nước, bây giờ... con làm thế để... làm gì? Cẩn thận... chỉ mang oán khổ... cho dân! vị Đại tá già trong lần tỉnh táo hiếm hoi bên giường bệnh, khó nhọc nói với người con trai cùng ngành mới từ nước ngoài về. Thôi, pá pa đừng nói nhiều nữa, mệt rồi, đầu óc ít tỉnh táo, pá pa nghỉ đi! Con ra với mẹ và các em, người con trai có quân hàm khá cao cấp của ngành vừa nói, vừa kéo chăn che phần ngực gầy hơi hở ra của bệnh nhân già, trong phòng gắn máy lạnh.
01 Tháng Chín 20224:24 CH(Xem: 2355)
Ông kể, ông đã đến nơi này hơn năm mươi năm về trước, thời mà ông còn là chàng trai hai mươi tuổi. Với đôi chân trai trẻ, ông đã xẻ dọc trường sơn đi cứu nước. Người ta thường nói “ chân cứng đá mềm” thì đúng đã rơi vào trường hợp của ông Trần Duy. Ngày ấy, chàng đã đến nơi này bằng đôi chân khỏe , dẻo dai, đã băng rừng vượt suối , len lỏi vào tận rừng Trường Sơn ngút ngàn đá, ngút ngàn cây, ngút ngàn những vắt và muỗi mòng, đi giữa cái sống và cái chết. Ông kể với tâm trạng đầy tự hào về một giai đoạn mà cuộc đời con người khó có lần thứ hai. Nơi mà bây giờ, tôi và cụ Duy, chỉ qua một đêm đã đến được nơi này.
28 Tháng Tám 202210:03 CH(Xem: 2254)
...có người cho nó coi trên mạng hình ảnh của những người đảng tân nọ, đảng cựu kia, phe mới ấy… ở hải ngoại, đảng viên tiền phong lãnh đạo gì, nhất là nhóm trẻ, trung niên, mà toàn trưng diện uống champaigne, ôm trai xinh, gái đẹp, gái trẻ, đi xe sang, chơi ở resort xịn, ngủ hotel xịn, đồng hồ, âu phục mắc tiền, nhà lầu xe hơi giàu sang, hào nhoáng… ở xứ người, rồi lại còn về cả mấy quốc gia tư bổn láng giềng bên châu lục nhà nữa để trưng diện, khoe khoang, chẳng kém gì bọn con ông cháu cha bên thắng cuộc và cán bộ giàu sang của chúng đang làm, vậy thì mấy “tiền phong” đó kêu gọi đồng bào đau khổ thế nào? Vậy thì họ giác ngộ, lãnh đạo quần chúng cần lao, dân lành ra sao?
12 Tháng Tám 20224:28 CH(Xem: 2629)
Sau khi mãn tang ba, Thy vướng phải một chuyện lùm xùm tranh chấp kiện tụng ở tòa án rất đau đầu. Khoảng thời gian này để tâm vơi bớt muộn phiền, Thy hay về chùa và đi lên mộ thắp hương cho ba và cho bà nội nàng ở Nghĩa địa Phật giáo Qui nhơn - mong tìm chút bình yên. Thường Thy đi chỉ một mình.
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 2492)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 2433)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 2443)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 2744)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
07 Tháng Bảy 20222:40 CH(Xem: 2870)
Sau gần mười năm “gió bụi”, Nguyễn Du mới trở về quê hương, với sông Lam, núi Hồng. Hai anh em đều ngỡ ngàng vì làng Tiên Điền trở nên tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà xinh xắn, những vườn cây sum suê trái ngọt đã bị đốt phá, ngổn ngang nền nhà gạch đá nham nhở, những cây cổ thụ trơ gốc cháy xém. Đó là quang cảnh sau cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Quýnh- anh cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du năm Tân Hợi 1791.