- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,539,073

Sống

25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 42117)

Hôm qua tôi tình cờ đọc một bài trên một tờ báo Việt Ngữ nói về nam danh ca Don Ho. Anh có cái tên không hoàn toàn Việt. Tên khai sanh của anh là Hồ Mạnh Dũng. Cái tên Dũng trong tiếng Việt nghe rất khỏe mạnh nhưng trong tiếng Mỹ đọc lên nghe thiếu thanh tao. Khi chọn tên Don Ho, anh còn đang theo học trung học và không biết là anh đã dùng trùng tên với một nam danh ca sinh sống ở Hạ Uy Di. Anh không biết nhưng cô giáo và các bạn anh biết nam danh ca này nên họ cũng mến mộ anh. Để trả ơn họ, anh học và hát cho họ nghe một bài hát quen thuộc của nam danh ca người Mỹ cùng tên : bài Tiny Bubbles.

Sáng hôm nay, mở tờ báo hàng ngày bằng tiếng Anh, tình cờ tôi đọc được một tin về nam ca sĩ Don Ho Mỹ. Ông này tên thật là Donald Tai Loy Ho, lai Hạ Uy Di, Trung Hoa, Bồ Đào Nha, Hòa Lan và Đức! Ông rất nổi tiếng. Đến hòn đảo được mệnh danh là thiên đường hạ giới này mà chưa coi show của ông là coi như chưa tới Hạ Uy Di. Người ta đặt cho ông hỗn danh King Of Waikiki. Bản mở đầu và kết thúc show này chính là bài Tiny Bubbles. Sở dĩ báo hôm nay có tin về ông là vì ông vừa mới bỏ cuộc chơi ở tuổi 76.

Ông sống trên đời được 76 năm nhưng đối với tôi ông chỉ thọ được có đúng một ngày! 

Song Thao

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34677)
Anh chỉ muốn tát vào mặt mình một cái vì cuộc hẹn hôm qua với Thuỷ Anh. Chẳng là sáng qua đang ngồi phất phơ ở quán cà phê với mấy cậu đồng nghiệp "buôn" tình hình worldcup thì anh nhận được tin nhắn: "Có nhớ em không?".
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 29375)
Thì có những ngày như vậy, và tất nhiên thôi, lâu lâu mới được một lần. Tôi phải đợi đến năm tôi ngòai 50 tuổi, đi xuống hầm tàu điện mua bánh nhân sôcôla và được một cô gái 15 hay 17 liếc mắt cười. Đó là vào buổi trưa nhưng tôi ăn sáng trễ, mới chạy ba công việc trên khu đại lộ Champs Elysées và còn ba công việc khác ở khu Auteuil.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 23659)
Đúng ra thì Toro không có trong danh sách những điều cần biết trước khi chết. Tôi cũng không có danh sách đó. Dun rủi sao mà gặp một nhà tài trợ lãng mạn, tuy làm việc trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật, rất có lòng với văn học nghệ thuật, đặc biệt thường ra tay cứu giúp những kẻ sĩ cơ nhỡ.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 77426)
Tôi là kẻ lọc lừa. Từ bé, tôi đã lừa những đứa trẻ khác để lấy đồ chơi của chúng. Đến tuổi đi học, tôi lừa thầy, phản bạn. Tôi gạt gẫm cả cha mẹ, anh em. Đi đâu tôi cũng được ưu đãi vì cái bề ngoài hào nhoáng của mình.
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 38674)
Tôi dắt tay một người nào đó chạy, chạy mãi. Đằng sau tôi có tiếng léo nhéo. Ai đuổi? Tôi không biết. Chạy cùng ai? Tôi không biết. ý trời đấy, ý trời. Mi đã làm lộ thiên c ơ. Sầm lại. Tối quá. Này, đâu là đường? chạy đâu bây giờ? Tôi không thấy mệt, người bên cạnh tôi cũng không thấy mệt. 
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 39765)
Trong ký ức tôi, miền quê đẹp nhất trong đời có lẽ ở một nơi nào đó thuộc làng Thanh Quít ( Quảng Nam ). Tôi gọi có lẽ, vì thực tình, nếu giờ đây trở lại, tôi khó biết được bằng cách nào định hướng cho chính xác; chỉ nhớ rằng, vào thời điểm ấy, Quỳnh bảo tôi : " Qua khỏi Vĩnh Điện một khúc, gọi xe dừng lại, tụi mình đi bộ một chặp là đến làng ".
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 73647)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 24415)
Hôm đó khí trời ấm áp, gió thổi hây hây, lá vàng rụng đầy vườn. Nhưng khi chiều về, se se lạnh, sương mù lan xuống từ trên núi, trong sương đã nghe có ít nhiều cái rét mướt của những vùng băng tuyết xa xôi. Tôi vừa đặt bút xuống bàn, bỗng nghe tiếng gọi rộn rã từ nhà dưới.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 81802)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 24725)
Sau các chương tiểu thuyết Khi Phong Linh Vỡ đã công bố trên Hợp Lưu, Đặng Thơ Thơ trở lại với thể loại tự truyện và bút pháp cực cảm của mình. Mở Tương Lai ghi lại cái chết của vợ nhà văn Hoàng Đạo, bà ngoại của tác giả, và ghi lại câu chuyện của chính tác giả thuộc thế hệ thứ 3 của Tự Lực Văn Đoàn. "Ba mươi năm đủ để một đứa bé lớn lên, thành người, rồi chết đi mà không cần đến chiến tranh bom đạn..."