- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNG SÁU MƯA RƠI, CUỐI MÙA

11 Tháng Sáu 202211:22 CH(Xem: 11254)
TREO . oil on canvas . by dtc . 2015
TREO - tranh Đinh Trường Chinh -sơn dầu trên bố 

 

Biền Cát     

THÁNG SÁU MƯA RƠI    

 

Khi tháng sáu về với những cơn mưa giăng rưng rức, có giọt mưa nào người giữ lại cho tôi, có thoáng bâng khuâng nhìn lá ướt rụng rơi , trên những con đường ngày xưa in dấu chân mình qua đó.

 

Con dế mèn có còn nép bên bờ cỏ, ri rỉ khúc nhạc buồn hơn những giọt mưa rơi, để vu vơ người chợt nghĩ đến tôi, chợt chạnh lòng nhớ một mùa xưa cũ.

 

Nơi tôi về không có những cơn mưa tháng sáu, đêm ngước nhìn chỉ thấy những vì sao, bầu trời thăm thẳm nên sầu tôi thăm thẳm, tay vươn dài chẳng chạm được tay ai.

 

Không có mưa sao đêm vẫn thật dài, lập loè nỗi nhớ trong đôi mắt ướt, giá mà có những sợi mưa lướt thướt, cho tôi dối mình chỉ là mưa vương mắt thôi.

 

Một mai rồi chẳng còn người cũng chẳng còn tôi, ký ức lãng quên theo cùng năm tháng, dòng đời đó cuốn mình đi rất vội, quên mất rằng trời tháng sáu mưa rơi.

 

 

 

CUỐI MÙA

 

Đêm buông những tiếng thở dài

Mênh mang sương lạnh

Nửa hồn chông chênh

Rơi về đâu

Chiếc lá bay

Vườn khuya tiếng gió

Thổi xao xác buồn.

 

Co ro ôm lấy bờ vai

Mảnh trăng hiu hắt

Treo mờ bóng cây

Giá mà

Uống hết cơn say

Cho cùng cạn

Nỗi nhớ quên

Ngậm ngùi.

 

Còn đây những tháng ngày dài

Chỉ ta ở lại

Đếm từng nhịp đau

Bao giờ

Cho đến mai sau

Khép đôi mắt ướt

Gửi đời thiên thu.

 

Ta ru ta những lời ru

Buồn như

Những giọt mưa rơi

Cuối mùa

Cuộn vào đâu

Nỗi đau vừa

Soi gương đối bóng

Đêm thừa

Quạnh hiu.

 

 

Biển Cát

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 96442)
LTS: Hai mươi tuổi ngồi vào bàn viết, tuổi trẻ hôm nay viết gì? Thường là câu hỏi của những ai quan tâm đến văn học và sáng tác trẻ. Mang trên vai tuổi đôi mươi cùng ý thức hành văn khá sớm, Lữ Thị Mai sinh 1988 là một trường hợp khá lạ.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 124901)
Mẹ nó run lên từng đợt: “ Nữa, nữa... đấy... mạnh vào, mạnh nữa vào, nhanh lên...”. Cái người cưỡi trên mẹ nó như mụ mị, hắn chẳng quan tâm tới tiếng cánh cửa mở mà cứ thúc, cứ đẩy. Mẹ nó thì rên rỉ, mẹ nó hét. Thế là bố nó nhào tới đâm.
08 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 115036)
Con Thạch Sùng chẳng hiểu gì. Tất nhiên. Em không chấp nó. Anh nhỉ. Đứa con của chúng ta đã lớn rồi đấy
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 113698)
đúc lòng thú dữ. Tôi ngậm ngày giọt vuông ứa nóng vạn độ / cắt nhìn dân tộc móc nhau đu đưa tuần hoàn não bộ xưng mẹ toàn cầu ngôi nhà nổ tách từng cái miệng linh vị bay đến đỉnh cao tôi bốc câu chú giải nguyền rủa vi trùng tỉa giờ hối hả say.
07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 97260)
Giữa tháng 4, bố có tranh được treo triển lãm. Cả nhà kéo đi xem. Tranh vẽ một cụ già đang ngồi bên ngọn đèn, mắt mũi kèm nhèm, khâu áo. Ai cũng nhận ra khuôn mặt của bà. Triển lãm nhan đề: “Mẹ - tôi”. Bà bảo: “Lũ đểu”.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 90564)
Hắn miên man thêm. Tình dục qua internet nè, tình dục qua e-mail nè, tình dục qua điện thoại nè, tình dục trong các công sở nè ... Có người không thích bóng gió thì cũng có người đậm mầu lãng mạn.
06 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 122198)
Không ai biết tại sao giữa dòng sông ấy lại nhô lên một bãi đất. Rồi cũng không ai biết người ta đến đấy ở từ bao giờ. Họ chia đều những khoảng đất, họ trồng ngô, trồng rau xanh rì, họ dựng nhà họ nuôi con. Họ không nuôi đàn ông. Con họ nuôi chó, nuôi mèo.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 103317)
Giáo sư Anatoli A. Sokolov, hiện công tác tại Đại Học Phương Đông, là một chuyên gia nổi danh về Việt Nam.
01 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 108607)
Hoàn hơi bị ấm đầu, cho nên để phân biệt với những Hoàn khác, người ta gọi Hoàn là Hoàn âm lịch. Vì âm lịch Hoàn lấy vợ muộn- mãi đến năm Hoàn đã ở cái tuổi 37, lão Thủ (bố Hoàn) mới lo được vợ cho Hoàn.
29 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 97419)
Người đang đứng trên sân khấu, hay đang đứng trước màn hình với bao ngọn đèn sáng chói nhất không phải là D của quãng trời thơ ấu mà là Don Hồ. Hai người khác biệt nhau lắm! D mà Trúc quen biết khi xưa, rất nhút nhát và... ít nói.