- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,830

EM GIẤU NỖI BUỒN NHƯ LÀ HẠT NGỌC

05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 3922)

nhthoaiVy
Nhà thơ Nguyễn Huyền Thoại Vy

BÀI ĐƯA ĐÓN NGÀY MƯA

Rất nhiều lần ta chờ nhau trước cổng trường
mẹ đón và chờ
con chờ và ngóng
cảm ơn vỉa hè đông có một khoảng trống
cho ta chờ nhau.

Những ngày mưa tối tăm mặt mũi
người chen vai qua cầu
tìm khoảng không bé như bàn tay để thở
nhích từng mẩu kiên nhẫn
chầm chậm
thu gần lại giây phút gặp con.

Từ cách một ngã tư
đã thấy con lẻ loi nép bên cổng
bạn bè được đón về cả rồi
con phụng phịu dỗi hờn
mắt ướt
trời mưa ....

Có những buổi trưa
nuốt vội lưng chén cơm đã nguội
tất tả đưa con qua mấy ngã ba đời
người xe mắc cửi
con thoi mẹ lại qua trên khung dệt thời gian.

nhiều ngày nắng
trời đỏng đảnh đổ mưa
manh áo che nhau mấy mùa thương khó
con níu mẹ băng qua cuộc người.

Bài đưa đón ngày mưa
có phải thơ đâu mà con oà khóc
hôm cậu bạn thân ngoảnh mặt
đem chuyện riêng hai đứa
làm quà mua vui
con phật ý khi mẹ cười
như không
rằng không biết cảm thông
lại kể một câu chuyện khác
của mẹ và bạn ngày xưa
sau này con sẽ hiểu ...

Bài đưa đón ngày mưa
có phải khúc sơn ca đâu mà con nghêu ngao
hát như con sông sau ngày bão
những giai điệu cuộn lên phía sau lưng mẹ
sau năm ngón tay đan
dệt sợi tầm mưa.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

 (ĐN, 1/11)



DỤ NGÔN

Tháng mười lao vụt qua
con dốc nghiêng mùa đông đổ bóng
trên mái hiên rợp lá sầu đông
bầy sẻ về an trú.

Tháng mười đã cạn hơi thu
cốc hồi hoàn nằm im lìm
trên chiếc bàn độc chưa trải khăn
lọ gốm chơ vơ một cành hoa cúc
đóa họa mi úa tàn
lơ đễnh ngả mình về phía mùa thu
gửi hắt hiu một màu hoa cũ.

Tháng mười hát trên ngọn sầu đông
và tặng ta trái táo dì ghẻ
nửa tuổi trẻ bầu trời khát vọng
nửa kia xanh xao khăn gói theo về.

Hái mùa đông và dụ ngôn tháng mười
sau cánh cửa mùa thu
chỉ còn heo may ngoái lại
trên ngọn lau lách buồn.

Tháng mười đi qua thời trẻ dại
hoa cúc mùa thu vàng cho ai nữa
bài thơ xưa không đổi được cơm áo
ngàn ban mai thua cuộc một chiều mưa
chẳng còn ai đi vừa chiếc hài bảy dặm
đuổi cho kịp tháng mười

trái sầu đông đã chín môi người
trên nhành uyên ương thảo
đóa tường vi e ấp bên hàng rào
vì ai mà nở muộn
lặng lẽ sắc mộc miên
nhoi nhói đỏ như gai đâm vào ngực
rỏ xuống giọt giọt ưu phiền
cạnh ngôi đền lãng quên.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

(ĐN - Tháng 10)



BIỆT KHÚC THÁNG CHÍN

Em ru gì năm tháng úa màu
mùa thu cũ lên xanh cánh gió
hạt mưa vỡ trên từng bước nhỏ
xin mỏi mòn còn ngoái nhìn nhau.

Em giăng mưa khắp lối hoa sầu
thành trăm ngàn võng tơ lưới nhện
trên ngọn heo may mù sa vẫy gọi
nhắc tên năm ngón lụa mềm
chải đời nhau tóc rối ...
anh bám vào muội tro tàn lửa
nhóm lên từ muôn kiếp mồ côi.

Tháng chín buồn thiu
ngủ trên mảng rêu ẩm mục
trượt dài bờ đá xanh tạ tội
tháng chín mòn như bánh xe ngày đói 
dạo khúc lăn trầm nhìn xuống đời nhau.

Bầu trời giữ lại những đám mây thất tán
từ lâu
đã thiên di về miền đất hứa
dẫu mai sau sự thật còn một nửa
vẫn giữ hộ nhau ánh trăng ngời sáng
cạnh ngôi đền đức tin.

Nghìn năm sau
trên thập tự lãng quên
xin ân cần đóng đinh câu rút
miên viễn ngực trầm xanh,
biệt khúc tháng chín
và những ngày thánh thiện

lời nguyền ngày ta vô nhiễm
với buồn thương lặng lẽ tháng mười.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

2019.(Viết giữa giờ ra chơi)



KHÔNG ĐỀ CHO MAI SAU

Viết tên anh trên cát
sóng xoá nhật ký bờ
Viết trên trang giấy mỏng
nhoè mực cả bài thơ

Viết tên trong giấc mộng
lệ thấm ướt gối chăn
Viết lên ngày hư không
buổi chiều in trên vách
Nỗi buồn thì trổ lạch
nghiêng về phía không anh.

Viết vào một khoảng xanh
bầu trời ngân trong mắt
Bao nhiêu lời chân thật
viết vào tận đáy lòng.

Như con nước xuôi dòng
Dẫu qua bao ghềnh thác
Những tháng ngày luân lạc
vẽ trên đường chỉ tay
Nhân danh sự đổi thay
khi tâm cùn trí cạn.

Viết tên anh lên trán
ngày cũng vừa sang trang
Sầu nhân thế mênh mang
viết trên đời lữ thứ
Mùa thu còn tình tự
vẽ nên trời lập đông.

Lá vẽ mình thong dong
Vàng rơi trên mái phố
Em tóc mai gót nhỏ
Níu tình anh xuống dòng.

Nguyễn Huyền Thoại Vy

 

EM GIẤU NỖI BUỒN NHƯ LÀ HẠT NGỌC

Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ
Em giấu nó như trai ngậm ngọc
Như cầu vồng sau mưa
Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa
Chiều tà và đêm xuống ...

Nỗi buồn em làm tổ
Như con sâu ngủ muộn trong kén
Hoá tằm nhả tơ.

Em giấu buồn như nâng niu nụ hoa
Ban mai xoè những búp nõn
Như khoáng chất chôn sâu
Những hạt bụi đen qua triệu năm áp lực
Chịu đựng nỗi buồn nung chảy
Trầm tích kim cương.

Em giấu nỗi buồn như là
Hạt sương
Tan trên cỏ, ...
Em giấu nỗi buồn như là viên ngọc
Như em cất giấu mình.


Nguyễn Huyền Thoại Vy

(6/ 2019)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 73973)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 90863)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 76214)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 77637)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 65478)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 69000)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 71674)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.
09 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 65765)
Cuối cùng rồi tôi cũng đọc quyển hồi ký ấy, quyển hồi ký gắn liền với một cái tên suốt 25 năm dài. Làm như người ấy tái sinh với tên cũ dài hơn: Cao Xuân Huy Tháng Ba Gãy Súng.
07 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 82314)
Đọc truyện ngắn “ Trả lại tiền ” in trong tập truyện “ Vài mẩu chuyện ” của nhà văn Cao Xuân Huy (tạp chí Văn Học xuất bản, 2010), tôi không khỏi mỉm cười bởi cái phong cách khôi hài đen của câu chuyện—truyện của Cao Xuân Huy đa phần đều như thế...
12 Tháng Mười Một 201012:00 SA(Xem: 63832)
LTS: Bài phỏng vấn nhà thơ Đặng Hiền được thực hiện bởi nhà thơ Go Hyeong Ryeol Tổng biên tập tạp chí Thi Bình (The poet society of Asia ) trong số mùa Đông 2009. Phần chuyển ngữ do Giáo sư Tiến sĩ Yang Soo Bae thuộc đại học Pusan University of Foreign Studies tại Hàn Quốc biên dịch. Chúng tôi hân hạnh giới thiệu đến quí văn hữu và độc giả Tạp Chí Hợp Lưu.