- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,413

Ghi ở Minneapolis

20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 100567)
Thời gian của cánh đồng
tháng mười cánh đồng sự thảnh thơi
thời gian của một người
đi qua một chặng đường được nhìn lại
dưới bầu trời
cánh đồng trải ra
bữa ăn một hai gia đình dưới gốc sồi
con cái họ
chúng đang chạy nhảy
thời gian trong đôi chân
cả trong đôi giày
để quên dưới gốc cây

đôi giày, tiếng nước chảy giòng sông Mississippi, sự chuyên chở
những đảo mây những mái nhà sáng nay
nó là buổi du ngoạn đầu tiên ở một thành phố xa lắm
ngôi trường mẫu giáo có tên Khuyến Học trên đường Thống Nhất
có những chiếc chiếu cói trải ra trên cát
giữa những cụm xương rồng
có ba trái dưa hấu người thầy khuôn mặt hồng hộ-pháp đang bổ ra
chia đều cho đám học trò
có đôi cánh diều giấy dầu nằm dang trên cát
hai đứa trẻ mau mắn được chọn làm hoa tiêu
đang sửa soạn đôi cặp giò nâu bóng
chân trời xanh lơ xem kìa

nó là khoảng giữa đôi chân sắp chạy
thời gian đang sắp sửa làm một
với cánh đồng
những đụn cát


sau những đụn cát những làng mạc sát biển
gió muối đang đánh phới trắng
biển rộng rãi xanh muối chát đậm và những lượn sóng thăm thẳm kỳ cùng
đang sắp bay lên
trên đầu những chiếc mái lá, những căn nhà rông, những vạch chữ
đã vạch bằng que ổi
những hạt cát cắt rát
những mái tôn giữ những giàn dưa leo
những buổi trưa đang chống chọi để neo giữ một độ mềm
những sân nước, bậc thềm và chiếc giếng
(ốc đảo lục của mắt)
một thân ngựa trần thồ mây đi qua
những tiếng vện đuổi theo heo hút
chái bếp ủ tối, những trái bắp treo khô nứt trên sà nhà
đang được lặt lượm, tróc lá
với những cỗ nông cơ hôm nay không biết mệt
đi giữa những trảng bắp được mùa
cạnh những sườn đất mở
rực rỡ ngày nắng thu hái, trêu nghịch
ở đầy đặn chín vàng những quả bí

nó đang được những đứa trẻ chọn lựa
được bê lên cùng tiếng reo cười
đất cát và cặp đuôi dài vung vẩy
của một linh vật keo hồ và giấy
xưa lắm
kể lại được, đúng vậy
bay cùng thời gian
cổ tích


Thường Quán
10 Oct 2010

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 90787)
Về Mùa biển động... V ới đôi mắt tinh tường, cái nhìn thàng hậu (nhân bản) Nguyễn Mộng Giác đã xây dựng lại cuộc đời của nhiều gia đình, nhiều nhân vật trong thế hệ những người đã sống hoặc lớn lên ở trong Nam, thời kỳ chia đôi đất nước... Là nhân chứng có con mắt bao quát và sâu xa, ông nhìn và viết lại xã hội miền Nam trước 1975, thuật lại biến cố Phật Giáo những năm 60, biến cố Mậu Thân thập niên 70, biến cố 30 tháng tư 1975, thuật lại cuộc di tản, thuật lại cuộc đời tha hương trên đất Mỹ.. .
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 88174)
Hồn tôi ngây ngây như người nhọc nhằn leo núi, lúc lên tới đỉnh chỉ thấy những khối đá tảng xù xì rêu phong, và nhìn trở xuống là một vực thẳm đầy mây". ( Tha hương , Văn Nghệ xuất bản 1989, trang 1849). Đó là hình ảnh nhà văn Nguyễn Mộng Giác với Mùa biển động.
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 66139)
M ùa biển động tập 5, Tha hương là tập cuối, dày nhất, hơn 600 trang, quan trọng nhất và được độc giả mong đợi, để biết số phận nhân vật sẽ ra sao, qua cuộc «đổi đời» tháng 4-1975.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 77812)
H ồi xưa, mẹ tôi thường theo mùa mà gọi những người đàn bà bán hàng rong vào nhà để mua hàng của họ. Mùa sen, mẹ tôi mua sen để lấy nhụy ướp trà, mùa cà cuống, mùa cốm, mùa sắn dây…
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 83778)
T ôi có thể kể một câu chuyện giống như diễn tiến tự nhiên của cuộc sống. Tất nhiên điều đó không có hại gì cho sự nghiệp văn chương của tôi. Trừ phi tôi muốn dây dưa bằng những thứ ì xèo người ta gọi là vạ miệng. Con chữ giết người. Sự sứt mẻ tinh thần đem đến những mớ bòng bòng rắc rối. Và họa vô đơn chí sẽ có một vài kẻ bắt vạ không lương thiện. Họ làm tổn thương tâm hồn nhà văn của tôi.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 79976)
T ôi thật sự muốn viết đôi dòng tưởng nhớ anh Nguyễn Mộng Giác nhưng ngày qua bốn ngày, vẫn không viết được gì. Nhớ rất nhiều chuyện. Nghĩ rất nhiều chuyện. Âm ỉ âm u.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 82620)
T háng 10, năm 1999, lần đầu tiên tôi gửi bài cho báo Văn Học. Gửi thử thôi. Không có hy vọng báo đăng. Một vài cây viết kỳ cựu trước 1975 bảo tôi, Văn Học, Văn “tuyển” bài lắm. Có người còn dọa, làm thơ phải biết “nhậu”, viết văn phải biết xã giao, phải có quen biết, có gửi gắm,… Đóng cửa như tôi thì viết có mà để giun dế đọc.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 71049)
Một phóng sự ngắn về nhà văn Nguyễn Mộng Giác, người vừa ra đi trong sự tiếc thương của bằng hữu. Mời quý vị theo dõi trong phóng sự sau đây  (video 3 phút).
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 90305)
V ì người tụng một thời Kinh Tôi đi rước nắng về in hiên trời Chiều trông chiều vẫn thảnh thơi Tôi đi hái thuốc về in hiên nhà...
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 77169)
T ừ xưa tới nay chúng ta cứ nghĩ rằng sở dĩ con người biết đọc là vì i biết nói, nghĩa là biết tạo ra ngôn từ và phát biểu - còn thú vật vốn không biết nói thì làm sao biết đọc cho được. Thế mà các nhà nghiên cứu phòng thí nghiệm khoa tâm lí và khả năng nhận thức gọi là laboratoire de la psychologie cognitive thuộc trung tâm nói trên, chỉ sau một tháng rưỡi trời khảo sát, đà có thể phủ định điều mà chúng ta hằng tin chắc, khẳng định ngược lại rằng loài vượn babouin tuy không biết nói nhưng biết đọc hẳn hòi.