- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

À ƠI CÁNH CÒ

16 Tháng Mười 20234:35 CH(Xem: 7076)

 

CoOc-photo NQT
Cò Ốc - ảnh Nguyễn Quang Thạnh

 

 

Hương Giang

À ƠI CÁNH CÒ

 

*Năm giờ sáng ngày 30/9/2023, mẹ tôi đã khép mắt.
Cánh cò đã lặng lẽ bay về quê hương như ước mơ muôn đời của mẹ.

Từ nay, con phố Bolsa không còn bóng mẹ áo nâu - nón lá nữa mẹ ơi!
Con ngồi đây nhớ thương da diết cánh cò của mình.
(Hương Giang)

 

Bay đi từ cánh đồng nào thân cò của mẹ

Chắt chiu hạt gạo đồng tiền

Mười đứa con nhân lên mười lần thương khó

Một trăm ngã nhọc nhằn vạn nẻo đắng cay

 

Ai vẽ nỗi cô đơn đầy lòng chỉ bàn tay

Trên cánh đồng cuộc đời thân con cò con vạc

 

Mẹ gánh gồng con dọc đường ly loạn

Trên đôi chân khẳng khiu ngỡ có chiếc giầy thần

Con được ngủ bao lần bờ vai ấm bâng khuâng

Mà thương quá mùi mồ hôi thương câu hò đứt ruột

 

“À ơi... Chiều chiều con quạ lợp nhà

Con cu chẻ lạt con gà đưa tranh”

 

Mẹ ru tuổi thơ con hồng cùng những giấc mộng xanh

Xanh cả những đêm đầy trời lửa đạn

Bóng mẹ lẻ loi giữa hầm bao cát

Tràng hạt mẹ lần còn lóng lánh trong giấc mơ

 

Có ai nhặt được ước mơ mẹ đánh rớt tự ngàn xưa

Cái thuở cô gái làng Mai Sơn môi hồng má thắm

Ngày bước theo chồng 
                rưng rưng cánh đồng ngẩn ngơ hoa nắng

Cô Tấm đi rồi giếng lạnh trăng côi

 

Có ai thấu được nỗi mênh mông của đất trời

Để tôi vẽ cho tròn chân dung mẹ

Giữa đêm Tây càn chiếc thuyền con lặng lẽ

mẹ vượt cạn một mình gốc cây gạo hoa rơi

 

Giữa quê hương ngày khói lửa tơi bời

Mẹ đứng chắn giữa chiến tranh và những điều không thể

Mẹ cho con cuộc đời sao ngọt ngào đến thế

Ngọt như bát canh cần mẹ nấu những ngày mưa

 

Mẹ là hoa mướp vàng là tiếng gà ban trưa

Mẹ là bếp lửa khi ngoài trời trở rét

Mẹ là bà tiên nhiệm mầu cổ tích

Là trái thị thơm nơi vại gạo sau hè

 

Ai mang trái thị đi nửa vòng trái đất

Vẫn dịu dàng hai vạt áo đơn sơ

 

Con muôn đời vẫn là con - trẻ thơ

Vẫn cần thiết vô cùng bàn tay mẹ

Vẫn thương lắm đôi bàn chân nứt nẻ

Thương câu hò hiu quạnh những đêm xưa

 

“Cái cò đi đón cơn mưa

Tối tăm mù mịt ai đưa cò về”

 

Tôi thương đất nước tôi

                      thương những son sắt hẹn thề

Thương cả những khổ đau và yêu mẹ

Yêu cánh cò ru tôi khôn lớn

Nỉ non một đời biển rộng sông sâu

 

Bóng mẹ khuất rồi tuổi thơ tôi về đâu

Chỉ tiếng à ơi còn ở lại

Để máu tim con còn thắm mãi

Để những vần thơ vương vấn mãi câu hò

 

Hương Giang

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn