BÀI HÀNH THÁNG TƯ – phổ thơ Cao Vị Khanh
Dang TN – Ngày 19 /4/2026
_____________
“Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ…”
Có những ký ức không nằm trong lịch sử, mà nằm trong giọng người khi hát rất khẽ.
Một đêm vỡ tuyến…
một đời lưu lạc…
và những cái tên không còn ai gọi.
Bài hát này không kể lại chiến tranh.
Nó kể lại phần còn sót lại sau chiến tranh —
nơi người sống tiếp, nhưng ký ức thì không bao giờ rời đi.
Bài hát này không đứng về bên nào.
Nó đứng về phía những con người đã đi qua một thời mà cái mất không thể thống kê,
và nỗi buồn không có quốc tịch.
Một khúc ballad chậm —
như cách ký ức tự trôi về,
không cần ai cho phép.
Dang TN
BÀI HÀNH THÁNG TƯ - thơ Cao Vị Khanh
vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô
Người thua trận chót đền trăm tuổi
Ta gánh thù sâu chốn hải hồ
Những tưởng mười năm đời sáng lại
Ta về bươi kiếm miểng xương khô
Vét hết oan khiên người lỡ vận
Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
Ta đi rong khắp Nam cùng Bắc
Gom hế́t muôn ngàn vải tám thô
May đủ hai hàng cờ lá phướn
Treo lên trắng toát một cơ đồ
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đủ lạnh một hương nguyền
Người thơm áo mới mùi hoa vải
Ta cứ u hoài một nỗi riêng
Đã quá xa xôi ngày thất tán
Biển xưa chừng lắng những con thuyền
Ôi trinh tiết gái ngoài hoang đảo
Chắc cũng nhạt nhòa chuyện đảo điên
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đánh đổi chuyện keo sơn
Người thân biệt xứ lên rừng núi
Kẻ ngóng đầu non đến mỏi mòn
Thư nhắn trên đầu trang giấy rách
“quên đi mà cứu trẻ măng non”
mười năm thân đã mềm như lá
như xác ve sầu đã héo hon
bồng bế con ra ngoài cõi ngoại
giữ lấy giùm nhau chút mộng tròn
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đổ giậu nát bìm xanh
Mười năm thôn xóm thành hang ổ
Người sống như loài thú mọc nanh
Con lớn hoang đàng theo cỏ dại
Mẹ buồn như cái vạc sang canh
Mẹ gởi con đi ngoài biển lạnh
Bằng như cọng cỏ ném sau gành
Thuyền con mỏng mảnh trời đen kịt
Mẹ thức từng đêm mắt lạnh tanh
Con đi một sống trăm lần chết
Mẹ đứt từng khoanh ruột đoạn đành
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm ngờ ngợ giữa chiêm bao
Ngày đi tóc rối còn đen mượt
Mắt sáng còn nguyên đốm lửa sao
Lòng đã dặn lòng chờ Câu Tiễn
Gom mộng bình sinh nối chí cao
Ai kẻ mài gươm về đấ́t cũ
Ai mang đoản kiếm nhập Tần sâu
Hẹn nhau xẻ núi dầu sạn đạo
Miễn thấy cờ bay ải địa đầu
Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm nếm đủ vị chua cay
Mười năm mòn lẳn đôi giày cỏ
Ngó lại xem còn mất những ai
Đất khách đãi nhau toàn mật đắng
Tâm giao chưa quá một đêm say
Người ơi… đất nước mà rao bán
Thiên hạ muôn người sợ lấm tay
Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm… một giấc mộng không thành
Người chờ cho hết đời cô quạnh
Ta đứng bên trời, lệ chảy nhanh
Cao Vị Khanh
Ca khúc: BÀI HÀNH THÁNG TƯ
– thơ Cao Vị Khanh
-Nhạc và Trình bày: Dang TN & The BAND
(từ ứng dụng Suno Ver 5.5)
-Video editor: Đặng Hiền
Very Special Thanks
Nhiếp Ảnh Gia & Người Mẫu
Có tác phẩm trong video này
***
-Studio: TCHL
-California April 19, 2026
- Từ khóa :
- CAO VỊ KHANH

