- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

EM ĐÂU BIẾT LÒNG TA VỠ VỤN

04 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 53871)

mot_thoi_yeu_dau_da_qua-_du_nguyen-content
Yêu dấu đã qua -ảnh Du Nguyên


Như con chữ ngủ quên trên nỗi buồn
Và tình cũng đã im tiếng theo ký ức của em
Chẳng còn cơn bão nào qua đây như lời em nói
Gió cô đơn đã làm đêm thêm lạnh

Từng lời ru êm, từng lời buông ra
Em đâu biết lòng ta vỡ vụn
Nghe lặng ở hồn nỗi chết nín câm
Hôm qua tình yêu rất mỏng

Còn gì để luyến thương
Chỉ là chắp nối của nỗi buồn
Đêm ngửa, nở bung da thịt
Những hận sầu sâu thẳm

Chúng ta không tìm ra lời giải
Cho mấy đạo bùa yêu
Đã nhỡ thổi vào nhau
Những cơn say thẩm màu như rượu

Trốn thật sâu vào đêm
Lại thấy đêm cạn
Trốn mải miết ở ngày
Sao mình không tìm thấy nhau

Tình đã nối dài những ngày mưa cùng nắng
Đừng nhìn anh bằng buổi chiều ngang nghĩa trang
Tiễn biệt nỗi buồn rưng rưng đôi dòng lệ
Hãy cùng anh ra quán

Hãy nhìn nhau như tình nhân lâu rồi không gặp
Lục lại ký ức vắng xa
Qua từng bài hát cũ
Thách đố lòng yêu bằng nét cọ dịu dàng

Thời gian là vết cắt
Đã cắt nhớ nhung thành trăm ngàn mảnh vụn
Đã mang theo mây rải tình ra biển xanh
Cơn bão nào qua đây

Em đâu biết lòng ta vỡ vụn…


ĐẶNG HIỀN
(Mar 24-2014)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Bảy 202512:33 SA(Xem: 1129)
không phải nhớ một người / không hối tiếc một điều / chỉ là khoảnh khắc / nghe gì đó lệch đi trong lòng / người thân thương / thành xa lạ / và vết nứt mở ra /
26 Tháng Bảy 20252:53 SA(Xem: 1243)
Tôi đi qua tháng Sáu bằng một giấc ngái ngủ / đạp vỡ tiếng ve chưa kịp gào / trên sân thượng nhà ai còn một bóng người hong tóc / và một ý nghĩ vừa khô
26 Tháng Bảy 20251:03 SA(Xem: 1306)
Chiến tranh không thương xót những cuộc tình / Ngăn ký ức xếp đầy kỷ niệm / Những bài thơ tình vẫn giấu kín / Hạnh phúc nồng nàn khi ta biết xa nhau
23 Tháng Bảy 202512:49 SA(Xem: 1922)
LTS: Giới thiệu thi sĩ Đào Duy Anh- Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu – Nhà thơ Đào Duy Anh sinh năm 1952 tại vùng đất Phù Cát, Bình Định – nơi gió Lào thổi qua những triền cát và ký ức – Đào Duy Anh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một kẻ lữ hành cô độc trong những cõi mộng mơ... Ông thuộc thế hệ thi sĩ đã đi qua nhiều biến thiên của đất nước, tiếng gọi từ những vết thương chưa kịp lành trong những trái tim lặng lẽ. / Trong thơ ông, cái đẹp không phải là đích đến, mà là chỗ rẽ của cảm xúc – nơi thi ca không cần tuyên ngôn, chỉ cần một hơi thở cũng đủ thắp sáng cả một khoảng tối chưa kịp gọi tên. Trân trọng mời quí Văn Thi Hữu và Bạn đọc của Hợp Lưu cùng bước vào thế giới thi ca của Đào Duy Anh. Tạp Chí Hợp Lưu
22 Tháng Bảy 202511:16 CH(Xem: 1640)
những dòng sông đã bỏ tôi đi thật xa / cuộc đời thì vẫn vậy / vẫn mỗi ngày nỗi nhớ lại ùn lên / làm sao quên / con đường về / trần gian không tiếng gọi / em vội vàng chi / qua sông hồ biển thẳm / mà lãng quên từ mấy kiếp luân hồi /
10 Tháng Bảy 20254:37 CH(Xem: 2824)
Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối / Những ngày xanh bên ghế đá sân trường / Em hiền hòa như mặt nước sông Hương / Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng
10 Tháng Bảy 20252:40 SA(Xem: 3355)
Có đến rừng chiều nghe xấp xỉ / tuổi cây và lá già ngang nhau/ làm sao hồn mộc trong phế tích/ gạ gẫm miên son một chút màu
04 Tháng Bảy 202510:24 CH(Xem: 2880)
và chúng đã, đang lừa được những người khốn khổ / làm họ khổ hai lần, vì đã khổ rồi, lại bị lừa dối / chúng chôn họ hai lần, đã chết rồi, chúng bới họ lên, giả danh họ, rồi khi dùng xong rồi, thì quăng ném xuống lỗ huyệt và lấp kín / chúng toan giơ tay che kín bầu trời / đánh cắp mặt trời / cướp đi ánh sáng / cướp đi những khả năng của nhận thức, của lương tri / phá nát những bến bờ cuối cùng của hy vọng / bịt đi những tia sáng cuối cùng từ bàn tay cuối cùng giơ lên mong tìm niềm hy vọng cuối...
04 Tháng Bảy 20251:21 SA(Xem: 3436)
Tôi có quá nhiều con súc sắc trong cuộc sống / Gieo con nào trật lất con ấy / Muốn xỉu ra tài / Và ngược lại /
12 Tháng Sáu 20259:55 SA(Xem: 4315)
trái bóng vẫn lăn... / mấy ngày ở Seattle / theo đà chiếc bánh lăn / một sáng chế mà người bạn đường một thuở đang gửi gắm / thấy chiếc xe đạp vẫn bươn bả trên đường / dù ở nơi nào / xa vạn dặm quê hương