- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

TÔI NHỚ NGÀY XƯA

18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 9032)

Tranh Le Minh Phong-2024
Tranh Lê Minh Phong


Thái Thanh

TÔI NHỚ NGÀY XƯA

 

Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta?

 

Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu.

 

Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà.

 

Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tình cảm".

 

Đêm đó Ba và anh trai, chị gái tui ngủ giường ngoài. Tui được ngủ với Má nhưng nằm trong vách, thằng em nằm ở giữa, Má nằm ngoài.

 

Tui  ghen tỵ với Nó nên không ngủ được, nửa đêm bò qua Má rồi ngủ quên lăn té xuống giường cái "ịch".

 

Lúc đó tui mới có 2 tuổi hà.

 

Tui nhớ hồi nhỏ tui mê cải lương chi lạ. Hồi đó chưa có ti vi chỉ nghe trong radio nhà mình, mà nghe mê mẩn gì đâu.

 

Giờ còn nhớ mình nghe và khóc vì cái câu hát rất ư là mùi của đào kép:

 

"Nguyệt Lệ Bích Huyền Tô Mã Xuyên

Trăm năm kết chặt mối tơ duyên

Một mai rời bỏ miền dương thế

Chắp cánh lên trời mơ cõi tiên".

 

Hay là câu:

 

"Tình yêu ơi... ôi tình ái cuộc đời. Ta và Nàng ly biệt Nàng ơi"

 

"Đây là đâu bốn bề yên lặng, mưa gió phũ phàng. Tôi sợ quá... Tôi sợ quá..."

 

"Ngày mai đám cưới người ta. Tại sao Sơn Nữ Phà Ca lại buồn..."

 

Tui không bỏ sót một tuồng nào và tui nhớ như in hình ảnh mình một con bé tóc bum bê ngồi há miệng ngóc mặt lắng nghe đào kép họ lên giọng xuống giọng để tui đệm tiếng "từng".

 

Đặc biệt là tui thích nghe các cô các chú trong radio, cuối buổi phát thanh thường có câu: "Chương trình đến đây là hết rồi. Cảm ơn các bạn đã chú ý lắng nghe".

 

Cái năm mà tổng thống Ngô Đình Diệm bị đảo chánh. Tui cũng nhớ Ba Má tui nói chuyện với nhau rằng là: "Tội ông Diệm, ổng sống vi dân vì nước" "Thời ông Diệm là dân sồng bình yên ít bị cướp bóc" v.v.

 

Rồi tui lớn lên đi học tui không nghe ai nhắc đến tên ông Diệm nữa nhưng cái tên ổng vẫn nằm trong trí nhớ của tui.

 

Sau năm 1975, đọc báo công an thấy kể tội gia đình ông Diệm khiếp lắm. Tui thắc mắc về hỏi Má tui. Má nói: "Lo học đi con đừng có nhiều chuyện".

 

Bây giờ tui mới biết đó là năm 1963. Khi đó tui chỉ mới 4 tuổi, mà lại nhớ rõ từng câu chữ người lớn nói.

 

Năm 6 tuổi. Ba Má tui bận bịu cất nhà mới.

 

Ba bán mất cái radio. Tui khóc cả ngày không chịu ăn. Bác Tám tui lại bồng tui đi mua đồ chơi, đó là mua một cái nhà và hai chậu bông hai bên, để dụ tui im bớt cái miệng. Nhưng chỉ được một lúc, rồi tui lại gào lên vì nhớ radio, người tình đầu tiên của tui là cái radio hát cải lương tân nhạc hồi xưa đó.

 

Nhưng tui lại không biết hát cải lương.

 

Năm tui học với nhỏ bạn tui. Nó hát cải lương rất hay tui khoái quá chừng luôn. Còn nhớ nó hát:

 

"Ta trông thấy em tuy một mà thành hai. Ngực thấp bụng cao..."

 

Nó giải thích: Có nghĩa là ông tướng quân đó đi xa trở về thấy bà vợ hình như có bầu mất tiêu mà hổng phải của ổng, ha ha!

 

Tui nghe mê mẩn và phục nhỏ bạn tui quá trời luôn. Tui ước mình biết hát cải lương mà rành nghĩa như nó mà hổng được.

 

Vì mê nghe hát nên còn nhỏ mà tui thuộc luôn bài Mộng Dưới Hoa.

 

 Năm học tiểu học, tui mê truyện xì trum và khoái chí khi tác giả dựa vào lời hát trong bài Mộng Dưới Hoa để dịch vầy:

 

Chuyện kể xì trum toàn là chàng hết chỉ duy nhất có mỗi một Tí Cô Nương nên chàng Tí nào cũng mê, kể cả Tí Quạu. Hắn cầm hoa đến tặng Tí Cô Nương rồi nói:

 

 "Chưa gặp em tui vẫn nghĩ rằng. Có nàng con gái đẹp như trăng. Mắt xanh là bóng dừa hoang dại. Âu yếm nhìn tui không "hé răng". Ha ha!

 

 TÍ Cô Nương hổng chịu, nên Tí Quạu quạu đeo cái mặt tức cười gì đâu.

 

Hồi đó tui khoái cái độc đáo ở đây thay vì ghi y như bài Mộng Dưới Hoa: "âu yếm nhìn tôi không nói năng" mà người dịch là: "không hé răng" dí dỏm làm sao!

 

Hay là lúc Tí phá chọc ghẹo Tí Cô Nương:

 

"Mập thù lù, cỡi ngựa u. Đi đường quẹo té cái ẹo"

 

 Ha ha, hình vẽ Tí Cô Nương thì ù xi nê luôn!

 

Tui nhớ thời đi học tiểu học, nhớ hết thầy cô. Nhớ cây khế sau nhà. Nhớ từng kỷ niệm một.

 

Nhớ cái năm tui mới học có lớp ba, mà bắt chước người lớn cùng với nhỏ bạn cầu cơ ở đường rầy xe lửa sau nhà nó, mà có con Thủy bạn tui bị xe lửa cán.

 

Con Thuận đặt tay lên cơ. Tui nhát nhứt nhưng lại khoái xem, nên là đứa bị sai vặt lấy cái kia cái nọ cho chúng.

 

Đến lúc cơ chuyển động. Con Thủy hiện về nói theo cái tay chuyển động của con Thuận.

 

- Tao là Thủy đây. Tao đang cười nhăn răng méo mỏ đây.

 

Con Xuân ngồi cạnh tui hết hồn, xỉu cái đùng.

 

Tui nhát nhứt mà tui chắc gan nên không có xỉu.

 

Cho đến chừng con Xuân tỉnh dậy rồi. Con Thuận cười ngất vì nó nói: "Có hồn nào đâu. Tao chọc tụi bay đó ha ha".

 

Ba đứa cầu cơ ngày đó chết hết cả rồi còn mỗi mình tui sống dai đến giờ kể lại đây.

 

Mấy mươi năm sau tui vẫn nhớ như in hình ảnh ông thầy Nam người Huế mới ra trường, dạy tui năm lớp Đệ Tứ.

 

Thầy hát giọng Huế: Chiều Về Thành Nội...

 

Dù chỉ mới một lần nhưng tui khoái giọng ông hát có cái câu: "Chiều nay tôi nhớ nụ cười của người thương ớ ơ...".

 

Tui còn nhớ hồi đó ổng giới thiệu tuổi của ông là tuổi Thìn. Tui nhẩm tính ổng lớn hơn tuổi tui là 7 tuổi. Tui tinh quái mà lại ngây thơ nghĩ là tui đã yêu ổng mất. Mai mốt lớn tui sẽ tỏ tình yêu này với ông. Cũng chỉ vì ổng khen tui cười dễ thương, hồi đó tui xấu xí sao đó mà hổng có ai khen, được thầy khen khiến tui cảm động.

 

Xui sao mà năm đó lại đúng là năm 1975 đất nước đổi thay, ông thầy không còn được đi dạy nữa và tui lớn lên tui cũng chẳng yêu ai cho đến lúc lấy chồng.

 

Giờ không biết thầy ở đâu nếu còn sống thì  đã 73 tuổi rồi, chắc là lên chức Ông Nội Ông Ngoại gì đây. Vậy mà tui hỏi bạn tui, hổng có đứa nào nhớ ổng cả. Mà sao tui lại nhớ, cái trí nhớ kỳ cục vậy mới chết.

 

Không hiểu sao dạo này tui cứ lẩn thẩn nhớ chuyện hồi xưa. Nó như một cuốn phim quay lại từ từ như người chết xuống âm phủ nhìn qua chiếu tâm kính để biết mình đã làm gì.

 

Tôi cũng suy gẫm từng chuyện một về mình.

Hồi xưa thầy bói nhìn tướng tui nói tui sống dai lắm vì tai tui to dài, mắt sáng tinh anh. Thầy bói nói đó là tướng người có sức sống nên sẽ sống dai.

 

Tui thì quan niệm rằng khi tui còn biết ý nghĩa cuộc đời mới gọi là sống dai. Còn lú lẫn thì không tính dù đã 100 tuổi rồi.

 

Tình yêu cũng vậy. Có khi đi hết cả cuộc đời đến lúc gần giã từ gác trọ trần gian, mới tìm thấy được một tình yêu thật sự nở hoa trong tim mình.

 

Thôi thì khi tìm thấy "Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui... Dù mai nơi này người có xa người"

 

Già rồi, tui bớt câu nệ, không còn như xưa nữa.

 

Và cho rằng:

Tình Yêu là điều kỳ diệu nhứt thế gian này nên hãy cứ yêu khi còn có thể ./.

 

THÁI THANH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 202611:11 CH(Xem: 208)
Dòng sống cũng như một dòng sông; có những con nước bất ngờ và những khúc quanh nghiệt ngã. Tôi quyết định chuyến đi từ Mỹ về cao nguyên Đắk Lắk - Buôn Ma Thuột chỉ trong vòng mười lăm phút trước một ngọn trào tỉnh cảm đòi hỏi cần đến một chuyến đi xa.
11 Tháng Bảy 20265:19 CH(Xem: 2380)
-Năm 1978 Tôi đặt chân đến Úc sau hơn 9 tháng ở Indonesia, dừng Sydney chuyển tiếp đến Thành phố một ngày có bốn mùa là Melbourne, chuyến bay Qantas khổng lồ 747 chở một nhóm 100 người chia ra lên khu vực thượng hạng trên chóp mũi. Tôi mang đôi dép hai màu chiếc đực chiếc cái đi bơ vơ giữa đám đông người Việt gốc Tàu cùng vali sang trọng.
08 Tháng Bảy 20265:41 CH(Xem: 2146)
Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. / Càng đến tuổi xế chiều, rồi... chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.
26 Tháng Sáu 20264:45 CH(Xem: 2749)
Tấm vé World Cup đầu tiên / Mùa hè năm 2026, thế giới quay cuồng trong bầu không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Giữa mùa náo nhiệt ấy, tôi cũng có được niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt: lần đầu tiên chính thức sở hữu hai tấm vé xem World Cup trực tiếp (một cho tôi, một cho người con ) .
26 Tháng Sáu 20262:03 CH(Xem: 2381)
Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.
05 Tháng Sáu 20262:52 CH(Xem: 3971)
Thời gian trôi nhanh quá! Loay hoay đã đến ngày Đại tường của chị, rồi đến của anh, cách nhau đúng một tháng. Anh chị đã đến và rời cõi đời này như đôi chim liền cánh, luôn ở bên nhau. Khi chim Yến bay về nơi miên viễn, hậu sự đã xong, chẳng còn chi vướng bận, cũng là lúc anh giã từ cõi thế.
28 Tháng Hai 20263:32 SA(Xem: 6390)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 8959)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 7789)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 8966)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.