Thái Thanh
TÔI NHỚ NGÀY XƯA
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta?
Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu.
Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà.
Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tình cảm".
Đêm đó Ba và anh trai, chị gái tui ngủ giường ngoài. Tui được ngủ với Má nhưng nằm trong vách, thằng em nằm ở giữa, Má nằm ngoài.
Tui ghen tỵ với Nó nên không ngủ được, nửa đêm bò qua Má rồi ngủ quên lăn té xuống giường cái "ịch".
Lúc đó tui mới có 2 tuổi hà.
Tui nhớ hồi nhỏ tui mê cải lương chi lạ. Hồi đó chưa có ti vi chỉ nghe trong radio nhà mình, mà nghe mê mẩn gì đâu.
Giờ còn nhớ mình nghe và khóc vì cái câu hát rất ư là mùi của đào kép:
"Nguyệt Lệ Bích Huyền Tô Mã Xuyên
Trăm năm kết chặt mối tơ duyên
Một mai rời bỏ miền dương thế
Chắp cánh lên trời mơ cõi tiên".
Hay là câu:
"Tình yêu ơi... ôi tình ái cuộc đời. Ta và Nàng ly biệt Nàng ơi"
"Đây là đâu bốn bề yên lặng, mưa gió phũ phàng. Tôi sợ quá... Tôi sợ quá..."
"Ngày mai đám cưới người ta. Tại sao Sơn Nữ Phà Ca lại buồn..."
Tui không bỏ sót một tuồng nào và tui nhớ như in hình ảnh mình một con bé tóc bum bê ngồi há miệng ngóc mặt lắng nghe đào kép họ lên giọng xuống giọng để tui đệm tiếng "từng".
Đặc biệt là tui thích nghe các cô các chú trong radio, cuối buổi phát thanh thường có câu: "Chương trình đến đây là hết rồi. Cảm ơn các bạn đã chú ý lắng nghe".
Cái năm mà tổng thống Ngô Đình Diệm bị đảo chánh. Tui cũng nhớ Ba Má tui nói chuyện với nhau rằng là: "Tội ông Diệm, ổng sống vi dân vì nước" "Thời ông Diệm là dân sồng bình yên ít bị cướp bóc" v.v.
Rồi tui lớn lên đi học tui không nghe ai nhắc đến tên ông Diệm nữa nhưng cái tên ổng vẫn nằm trong trí nhớ của tui.
Sau năm 1975, đọc báo công an thấy kể tội gia đình ông Diệm khiếp lắm. Tui thắc mắc về hỏi Má tui. Má nói: "Lo học đi con đừng có nhiều chuyện".
Bây giờ tui mới biết đó là năm 1963. Khi đó tui chỉ mới 4 tuổi, mà lại nhớ rõ từng câu chữ người lớn nói.
Năm 6 tuổi. Ba Má tui bận bịu cất nhà mới.
Ba bán mất cái radio. Tui khóc cả ngày không chịu ăn. Bác Tám tui lại bồng tui đi mua đồ chơi, đó là mua một cái nhà và hai chậu bông hai bên, để dụ tui im bớt cái miệng. Nhưng chỉ được một lúc, rồi tui lại gào lên vì nhớ radio, người tình đầu tiên của tui là cái radio hát cải lương tân nhạc hồi xưa đó.
Nhưng tui lại không biết hát cải lương.
Năm tui học với nhỏ bạn tui. Nó hát cải lương rất hay tui khoái quá chừng luôn. Còn nhớ nó hát:
"Ta trông thấy em tuy một mà thành hai. Ngực thấp bụng cao..."
Nó giải thích: Có nghĩa là ông tướng quân đó đi xa trở về thấy bà vợ hình như có bầu mất tiêu mà hổng phải của ổng, ha ha!
Tui nghe mê mẩn và phục nhỏ bạn tui quá trời luôn. Tui ước mình biết hát cải lương mà rành nghĩa như nó mà hổng được.
Vì mê nghe hát nên còn nhỏ mà tui thuộc luôn bài Mộng Dưới Hoa.
Năm học tiểu học, tui mê truyện xì trum và khoái chí khi tác giả dựa vào lời hát trong bài Mộng Dưới Hoa để dịch vầy:
Chuyện kể xì trum toàn là chàng hết chỉ duy nhất có mỗi một Tí Cô Nương nên chàng Tí nào cũng mê, kể cả Tí Quạu. Hắn cầm hoa đến tặng Tí Cô Nương rồi nói:
"Chưa gặp em tui vẫn nghĩ rằng. Có nàng con gái đẹp như trăng. Mắt xanh là bóng dừa hoang dại. Âu yếm nhìn tui không "hé răng". Ha ha!
TÍ Cô Nương hổng chịu, nên Tí Quạu quạu đeo cái mặt tức cười gì đâu.
Hồi đó tui khoái cái độc đáo ở đây thay vì ghi y như bài Mộng Dưới Hoa: "âu yếm nhìn tôi không nói năng" mà người dịch là: "không hé răng" dí dỏm làm sao!
Hay là lúc Tí phá chọc ghẹo Tí Cô Nương:
"Mập thù lù, cỡi ngựa u. Đi đường quẹo té cái ẹo"
Ha ha, hình vẽ Tí Cô Nương thì ù xi nê luôn!
Tui nhớ thời đi học tiểu học, nhớ hết thầy cô. Nhớ cây khế sau nhà. Nhớ từng kỷ niệm một.
Nhớ cái năm tui mới học có lớp ba, mà bắt chước người lớn cùng với nhỏ bạn cầu cơ ở đường rầy xe lửa sau nhà nó, mà có con Thủy bạn tui bị xe lửa cán.
Con Thuận đặt tay lên cơ. Tui nhát nhứt nhưng lại khoái xem, nên là đứa bị sai vặt lấy cái kia cái nọ cho chúng.
Đến lúc cơ chuyển động. Con Thủy hiện về nói theo cái tay chuyển động của con Thuận.
- Tao là Thủy đây. Tao đang cười nhăn răng méo mỏ đây.
Con Xuân ngồi cạnh tui hết hồn, xỉu cái đùng.
Tui nhát nhứt mà tui chắc gan nên không có xỉu.
Cho đến chừng con Xuân tỉnh dậy rồi. Con Thuận cười ngất vì nó nói: "Có hồn nào đâu. Tao chọc tụi bay đó ha ha".
Ba đứa cầu cơ ngày đó chết hết cả rồi còn mỗi mình tui sống dai đến giờ kể lại đây.
Mấy mươi năm sau tui vẫn nhớ như in hình ảnh ông thầy Nam người Huế mới ra trường, dạy tui năm lớp Đệ Tứ.
Thầy hát giọng Huế: Chiều Về Thành Nội...
Dù chỉ mới một lần nhưng tui khoái giọng ông hát có cái câu: "Chiều nay tôi nhớ nụ cười của người thương ớ ơ...".
Tui còn nhớ hồi đó ổng giới thiệu tuổi của ông là tuổi Thìn. Tui nhẩm tính ổng lớn hơn tuổi tui là 7 tuổi. Tui tinh quái mà lại ngây thơ nghĩ là tui đã yêu ổng mất. Mai mốt lớn tui sẽ tỏ tình yêu này với ông. Cũng chỉ vì ổng khen tui cười dễ thương, hồi đó tui xấu xí sao đó mà hổng có ai khen, được thầy khen khiến tui cảm động.
Xui sao mà năm đó lại đúng là năm 1975 đất nước đổi thay, ông thầy không còn được đi dạy nữa và tui lớn lên tui cũng chẳng yêu ai cho đến lúc lấy chồng.
Giờ không biết thầy ở đâu nếu còn sống thì đã 73 tuổi rồi, chắc là lên chức Ông Nội Ông Ngoại gì đây. Vậy mà tui hỏi bạn tui, hổng có đứa nào nhớ ổng cả. Mà sao tui lại nhớ, cái trí nhớ kỳ cục vậy mới chết.
Không hiểu sao dạo này tui cứ lẩn thẩn nhớ chuyện hồi xưa. Nó như một cuốn phim quay lại từ từ như người chết xuống âm phủ nhìn qua chiếu tâm kính để biết mình đã làm gì.
Tôi cũng suy gẫm từng chuyện một về mình.
Hồi xưa thầy bói nhìn tướng tui nói tui sống dai lắm vì tai tui to dài, mắt sáng tinh anh. Thầy bói nói đó là tướng người có sức sống nên sẽ sống dai.
Tui thì quan niệm rằng khi tui còn biết ý nghĩa cuộc đời mới gọi là sống dai. Còn lú lẫn thì không tính dù đã 100 tuổi rồi.
Tình yêu cũng vậy. Có khi đi hết cả cuộc đời đến lúc gần giã từ gác trọ trần gian, mới tìm thấy được một tình yêu thật sự nở hoa trong tim mình.
Thôi thì khi tìm thấy "Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui... Dù mai nơi này người có xa người"
Già rồi, tui bớt câu nệ, không còn như xưa nữa.
Và cho rằng:
Tình Yêu là điều kỳ diệu nhứt thế gian này nên hãy cứ yêu khi còn có thể ./.
THÁI THANH
- Từ khóa :
- THÁI THANH

