- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NGUYỄN HỮU LIÊM BƯỚC GẬP GHỀNH TRÊN ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ

27 Tháng Chín 20256:15 CH(Xem: 8908)

NGUYỄN HỮU LIÊM BƯỚC GẬP GHỀNH TRÊN ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ

 

Tác giả: Trần Kiêm Đoàn

 

  

 

 

NHLiem- dan chu phap tri

 


 

Luật sư, giáo sư, tiến sĩ, triết gia (còi hụ...!) Nguyễn Hữu Liêm (NHL) từ San Jose về phi trường Tân Sơn Nhất tháng 10 năm ngoái bị từ chối nhập cảnh Việt Nam.

 

 

Đây có vẻ như một sự kiện nghịch lý đến buồn cười bởi trong suốt 50 năm qua, NHL thường bị đội nón cối “thân Cộng”; dẫu chẳng có chiếc nón định kiến nào vừa vặn cho một nhân vật cộng đồng đa năng, đa dạng và... đa đoan như NHL. 

 

Tôi vừa về Việt Nam, nghe bạn bè kể rằng, NHL bị buộc quay trở lại Mỹ khi vừa tới phi trường Tân Sơn Nhất... mà không biết nên vui hay buồn khi nghĩ đến "quê hương là chùm khế ngọt"; nhưng giấc mơ "ăn khế trả vàng may túi ba gang mà đựng" trong cổ tích huyền thoại cũng không còn trong thế hệ GENZ với trí tuệ thật đang bị trí tuệ nhân tạo làm chao đảo này.

 

Tôi gặp NHL lần đầu tại vùng đất lửa Quảng Trị của thời kỳ Hè đỏ lửa 72 qua mối quan hệ của một giáo sư Quốc Văn cháy bỏng nhiệt tình trên bục giảng và lớp học trò tuổi đôi mươi liên tiếp chạy loạn, tản cư và ước mơ thoát ly cuộc chiến. Khi ước mong thiết thân thực tại vẫn tiềm ẩn như viễn mơ hoang tưởng thì một góc khuất nào đó của tâm hồn sẽ nổi loạn. Có chăng một thời tôi đã nổi loạn giữa bụi phấn và sân trường để đến hôm nay vẫn còn nghe tiếng vọng của một người học trò cũ đã thành danh, cảm nhận từ hơn 50 năm trước, khi Liêm viết cho bạn, thông qua trang Facebook của tôi - mới hôm qua - rằng: "Thầy Đoàn đã đã ảnh hưởng tôi thành thiên tả!”. Tôi là một Phật Tử từ thời Oanh Vũ, lấy con đường Trung Đạo làm hướng đi, một đời chẳng tự làm phiền mình hay chủ ý gây ảnh hưởng với ai bằng con đường suy tư, chọn lựa, dấn thân Tả hay Hữu nào cả. Cuộc sống khi lên bờ, lúc xuống ruộng... lạc đà cứ đi, mặc ai nói ngã nói nghiêng cho đến tuổi 80 như hôm nay.

 

Hơn 10 năm sau, thầy trò cũ gặp lại tại San Jose – California, NHL đã là một luật sư và cũng là một cây bút thiên về Triết học. Lần đầu tiên, được đọc bản thảo tác phẩm chính luận Dân Chủ Pháp Trị, tôi ngạc nhiên và thán phục NHL về năng lực tư tưởng tự do mang tính triết học và văn phong Việt Ngữ đầy sáng tạo bên cạnh tiếng Anh với khuynh hướng rất độc đáo là sự hòa quyện thú vị của triết học, pháp luật, văn chương và chính trị không giới hạn trong phạm trù hay biên giới học thuyết và chủ nghĩa. Các bài viết của NHL trong thời kỳ nầy “xâm lăng” đến mọi lĩnh vực với dòng chảy khi thỏa hiệp mượt mà, khi phê phán gay gắt đã tạo ra một phản ứng văn bút khá sôi nổi trong cộng đồng tiếng Việt. Và, chính tôi cũng đã “bút chiến” nhiều lần với NHL trong nhiều bài phản biện thuộc các lĩnh vực mà đặc biệt là Phật giáo trong hơn 40 năm cùng ở Mỹ.

 

Về mặt phương pháp luận, cách tiếp cận, lý giải và suy diễn vấn đề của NHL mang tính triết học chính trị hơn là bản lĩnh chính trị trong một hoàn cảnh lịch sử và xã hội thực hữu nào đó. Cụ thể như khi nhận định về tình hình chính trị Việt Nam, chỉ mới ba ngày sau khi ông Tô Lâm lên Tổng Bí Thư (3-8-2024) thì NHL đã liên tưởng và dự phóng một tương lai mang tính giả định qua bài viết so sánh nhan đề “Có phải Tô Lâm là một Trần Thủ Độ ngày nay?” (BBC. 6-8-2024)

 

Việc so sánh hai nhân vật lịch sử có tầm vóc và bối cảnh khác nhau như Thái sư Trần Thủ Độ (1194–1264) và Tổng bí thư Tô Lâm (1957–) là một nguồn tư tưởng khá thú vị nhưng cũng đầy thử thách về vai trò cá nhân trong lịch sử và chính trị. Sự so sánh sẽ khó tránh luận điểm mang tính suy diễn và giả định khập khiễng giữa hai nhân vật đã nắm quyền lực đất nước trong hai thời đại và quá trình khác nhau biền biệt: Trần Thủ Độ nắm trọn quyền lực nhà Trần trong hơn 40 năm (từ 1226 đến 1264) và Tô Lâm mới nhậm chức 3 ngày!

 

Hôm nay, qua tầm nhìn của một thế hệ “già hơn”, tôi và một số bằng hữu thường nhìn về NHL như một thế hệ “Bắc Cầu” giữa hai thế hệ đang lần lượt về đất và thế hệ kế thừa đang vươn lên. Và, cũng như thế hệ đàn anh Việt Nam thời chiến và thời bình mang trong mình bản chất “yêu nước lãng mạn” thấp thoáng tình tự Quang Dũng: “Áo bào thay chiếu anh vế đất. Sông Mã gầm lên khúc độc hành...”, NHL đã thể hiện tấm lòng đối với đất nước quê hương bằng hành động mang tính giáo dục, văn hóa, nghệ thuật trong suốt 50 năm qua. Nhưng sự dấn thân của NHL cũng đòi hỏi giới hạn của nó trong một khung cảnh chính trị và xã hội nhạy cảm như Việt Nam thời hiện đại. Đối diện với cái giới hạn vô hình, rất “thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu” – thưa mà không lọt – đó, NHL cũng khó mà tự đặt giới hạn cho chính mình trong bối cảnh Việt Nam, qua những hoạt động thường xuyên như giảng dạy ở các trường đại học, xuất bản sách báo, thuyết trình chuyên đề, hội thoại cộng đồng với căn tính cố hữu của Chàng là sáng tạo tự do và đối thoại tùy nghi phương tiện... thì hẳn nhiên sẽ khó tránh khỏi những “vùng cấm” vừa có ý thức, vừa vô thức trong một chuỗi tương tác thành văn và bất thành văn.

 

Bởi vậy, khi nghe NHL bị “cấm vận” nhập cảnh Việt Nam tôi chẳng những không ngạc nhiên mà còn coi đó là sự đương nhiên trong một thời điểm nào đó cho những kiếm sĩ sương gió tạm treo kiếm mà suy gẫm luật đấu trường. Thế thôi, nhưng tôi sẽ rất ngạc nhiên đầy nghi vấn về kế sách thu phục nhân tâm và chiêu dụ nhân tài của chính quyền đương đại nếu lệnh “cấm vận nhập gia” dành cho NHL được ứng dụng không có giới hạn thời gian.

 

Vốn xưa nay, ngựa hay là ngựa chứng. Hơn 40 năm học, làm việc, dạy học và viết lách ở Mỹ, trong nhận thức chủ quan cũng như khách quan của mình, tôi vẫn thấy NHL mang những nét sĩ khí khá điển hình của giới trí thức hải ngoại mà Việt Nam từ thời chính phủ Việt Minh thường mời về quê hương để góp phần xây dựng đất nước.

 

Hoa Kỳ đang trải qua một cơn “xuất não” đáng suy gẫm khi những nhân tài trong các ngành khoa học, công nghệ, giáo dục và xã hội được các chính phủ của tổ quốc họ như Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ... chiêu dụ ưu đãi về nước phục vụ. Một đất nước đang hướng về tương lai là một xứ sở không bạc đãi nhân tài. Ước mong, hình ảnh “cấm vận” về nước đối với những người con tha hương như trường hợp NHL chỉ là hiện tượng cá biệt nhất thời. Mong thay!

 

Sacramento, Mùa Thu 2025

Trần Kiêm Đoàn

 

triết gia (còi hụ...!) Nguyễn Hữu Liêm (NHL)
từ San Jose về phi trường Tân Sơn Nhất tháng 10 năm ngoái bị từ chối nhập cảnh Việt Nam.

 

  

 

Đây có vẻ như một sự kiện nghịch lý đến buồn cười bởi trong suốt 50 năm qua, NHL thường bị đội nón cối “thân Cộng”; dẫu chẳng có chiếc nón định kiến nào vừa vặn cho một nhân vật cộng đồng đa năng, đa dạng và... đa đoan như NHL. 

 

Tôi vừa về Việt Nam, nghe bạn bè kể rằng, NHL bị buộc quay trở lại Mỹ khi vừa tới phi trường Tân Sơn Nhất... mà không biết nên vui hay buồn khi nghĩ đến "quê hương là chùm khế ngọt"; nhưng giấc mơ "ăn khế trả vàng may túi ba gang mà đựng" trong cổ tích huyền thoại cũng không còn trong thế hệ GENZ với trí tuệ thật đang bị trí tuệ nhân tạo làm chao đảo này.

 

Tôi gặp NHL lần đầu tại vùng đất lửa Quảng Trị của thời kỳ Hè đỏ lửa 72 qua mối quan hệ của một giáo sư Quốc Văn cháy bỏng nhiệt tình trên bục giảng và lớp học trò tuổi đôi mươi liên tiếp chạy loạn, tản cư và ước mơ thoát ly cuộc chiến. Khi ước mong thiết thân thực tại vẫn tiềm ẩn như viễn mơ hoang tưởng thì một góc khuất nào đó của tâm hồn sẽ nổi loạn. Có chăng một thời tôi đã nổi loạn giữa bụi phấn và sân trường để đến hôm nay vẫn còn nghe tiếng vọng của một người học trò cũ đã thành danh, cảm nhận từ hơn 50 năm trước, khi Liêm viết cho bạn, thông qua trang Facebook của tôi - mới hôm qua - rằng: "Thầy Đoàn đã đã ảnh hưởng tôi thành thiên tả!”. Tôi là một Phật Tử từ thời Oanh Vũ, lấy con đường Trung Đạo làm hướng đi, một đời chẳng tự làm phiền mình hay chủ ý gây ảnh hưởng với ai bằng con đường suy tư, chọn lựa, dấn thân Tả hay Hữu nào cả. Cuộc sống khi lên bờ, lúc xuống ruộng... lạc đà cứ đi, mặc ai nói ngã nói nghiêng cho đến tuổi 80 như hôm nay.

 

Hơn 10 năm sau, thầy trò cũ gặp lại tại San Jose – California, NHL đã là một luật sư và cũng là một cây bút thiên về Triết học. Lần đầu tiên, được đọc bản thảo tác phẩm chính luận Dân Chủ Pháp Trị, tôi ngạc nhiên và thán phục NHL về năng lực tư tưởng tự do mang tính triết học và văn phong Việt Ngữ đầy sáng tạo bên cạnh tiếng Anh với khuynh hướng rất độc đáo là sự hòa quyện thú vị của triết học, pháp luật, văn chương và chính trị không giới hạn trong phạm trù hay biên giới học thuyết và chủ nghĩa. Các bài viết của NHL trong thời kỳ nầy “xâm lăng” đến mọi lĩnh vực với dòng chảy khi thỏa hiệp mượt mà, khi phê phán gay gắt đã tạo ra một phản ứng văn bút khá sôi nổi trong cộng đồng tiếng Việt. Và, chính tôi cũng đã “bút chiến” nhiều lần với NHL trong nhiều bài phản biện thuộc các lĩnh vực mà đặc biệt là Phật giáo trong hơn 40 năm cùng ở Mỹ.

 

Về mặt phương pháp luận, cách tiếp cận, lý giải và suy diễn vấn đề của NHL mang tính triết học chính trị hơn là bản lĩnh chính trị trong một hoàn cảnh lịch sử và xã hội thực hữu nào đó. Cụ thể như khi nhận định về tình hình chính trị Việt Nam, chỉ mới ba ngày sau khi ông Tô Lâm lên Tổng Bí Thư (3-8-2024) thì NHL đã liên tưởng và dự phóng một tương lai mang tính giả định qua bài viết so sánh nhan đề “Có phải Tô Lâm là một Trần Thủ Độ ngày nay?” (BBC. 6-8-2024)

 

Việc so sánh hai nhân vật lịch sử có tầm vóc và bối cảnh khác nhau như Thái sư Trần Thủ Độ (1194–1264) và Tổng bí thư Tô Lâm (1957–) là một nguồn tư tưởng khá thú vị nhưng cũng đầy thử thách về vai trò cá nhân trong lịch sử và chính trị. Sự so sánh sẽ khó tránh luận điểm mang tính suy diễn và giả định khập khiễng giữa hai nhân vật đã nắm quyền lực đất nước trong hai thời đại và quá trình khác nhau biền biệt: Trần Thủ Độ nắm trọn quyền lực nhà Trần trong hơn 40 năm (từ 1226 đến 1264) và Tô Lâm mới nhậm chức 3 ngày!

 

Hôm nay, qua tầm nhìn của một thế hệ “già hơn”, tôi và một số bằng hữu thường nhìn về NHL như một thế hệ “Bắc Cầu” giữa hai thế hệ đang lần lượt về đất và thế hệ kế thừa đang vươn lên. Và, cũng như thế hệ đàn anh Việt Nam thời chiến và thời bình mang trong mình bản chất “yêu nước lãng mạn” thấp thoáng tình tự Quang Dũng: “Áo bào thay chiếu anh vế đất. Sông Mã gầm lên khúc độc hành...”, NHL đã thể hiện tấm lòng đối với đất nước quê hương bằng hành động mang tính giáo dục, văn hóa, nghệ thuật trong suốt 50 năm qua. Nhưng sự dấn thân của NHL cũng đòi hỏi giới hạn của nó trong một khung cảnh chính trị và xã hội nhạy cảm như Việt Nam thời hiện đại. Đối diện với cái giới hạn vô hình, rất “thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu” – thưa mà không lọt – đó, NHL cũng khó mà tự đặt giới hạn cho chính mình trong bối cảnh Việt Nam, qua những hoạt động thường xuyên như giảng dạy ở các trường đại học, xuất bản sách báo, thuyết trình chuyên đề, hội thoại cộng đồng với căn tính cố hữu của Chàng là sáng tạo tự do và đối thoại tùy nghi phương tiện... thì hẳn nhiên sẽ khó tránh khỏi những “vùng cấm” vừa có ý thức, vừa vô thức trong một chuỗi tương tác thành văn và bất thành văn.

 

Bởi vậy, khi nghe NHL bị “cấm vận” nhập cảnh Việt Nam tôi chẳng những không ngạc nhiên mà còn coi đó là sự đương nhiên trong một thời điểm nào đó cho những kiếm sĩ sương gió tạm treo kiếm mà suy gẫm luật đấu trường. Thế thôi, nhưng tôi sẽ rất ngạc nhiên đầy nghi vấn về kế sách thu phục nhân tâm và chiêu dụ nhân tài của chính quyền đương đại nếu lệnh “cấm vận nhập gia” dành cho NHL được ứng dụng không có giới hạn thời gian.

 

Vốn xưa nay, ngựa hay là ngựa chứng. Hơn 40 năm học, làm việc, dạy học và viết lách ở Mỹ, trong nhận thức chủ quan cũng như khách quan của mình, tôi vẫn thấy NHL mang những nét sĩ khí khá điển hình của giới trí thức hải ngoại mà Việt Nam từ thời chính phủ Việt Minh thường mời về quê hương để góp phần xây dựng đất nước.

 

Hoa Kỳ đang trải qua một cơn “xuất não” đáng suy gẫm khi những nhân tài trong các ngành khoa học, công nghệ, giáo dục và xã hội được các chính phủ của tổ quốc họ như Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ... chiêu dụ ưu đãi về nước phục vụ. Một đất nước đang hướng về tương lai là một xứ sở không bạc đãi nhân tài. Ước mong, hình ảnh “cấm vận” về nước đối với những người con tha hương như trường hợp NHL chỉ là hiện tượng cá biệt nhất thời. Mong thay!

 

Sacramento, Mùa Thu 2025

Trần Kiêm Đoàn

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Bảy 20262:04 CH(Xem: 916)
Di sản ngàn đời của ông cha để lại mà mình không biết đến, không biết quý, thì đó là một điều đáng để cho chúng ta phải suy nghĩ! Cuộc triển lãm Vietnamese Ceramic: A Separate Tradition (Tạm dịch là Đồ Gốm Việt Nam: Một Truyền Thống Riêng Biệt), của viện bảo tàng Seattle Art Museum được trưng bày trong từ những năm qua, vẫn còn để lại một số đồ cổ Việt Nam tiêu biểu. Tôi đã tham dự để giúp một số việc chuyển ngữ và một vài vấn đề tổ chức liên quan đến cộng đồng. Chính trong dịp này, tôi có cơ hội tìm hiểu thêm về các viện bảo tàng và nhất là có dịp nghiên cứu về đồ gốm Việt Nam mà trong bao nhiêu thế kỷ qua đã bị chính người Việt đặt vào một địa vị quá thấp kém, khiến ít người ngó ngàng đến.
23 Tháng Tư 202611:15 CH(Xem: 3218)
Trong một cuộc trò chuyện gần đây, Phạm Thị Hoài nói về AI với sự tỉnh táo lạnh lẽo của một người đứng ngoài cuộc: AI là mặt bằng chung tốt nhất, hai phần ba người viết có thể bị thay thế, và điều quan trọng không còn là năng lực — mà là ta sẽ làm gì với sự “vô dụng” của mình. Một nhận định sắc. Nhưng cũng là một lời thú nhận.
23 Tháng Tư 202610:39 CH(Xem: 3179)
Tháng Tư ở Việt Nam chưa bao giờ chỉ là một tháng. Nó là một vết cắt. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 — với một số người, đó là ngày kết thúc chiến tranh, ngày đất nước thống nhất. Nhưng với nhiều người khác, đó là ngày mọi thứ họ biết… kết thúc.
23 Tháng Tư 20262:45 CH(Xem: 3771)
Có những thời đại mà thi ca không còn muốn kể chuyện theo trật tự của lý trí. Nó muốn bẻ cong ngôn ngữ, đánh tráo ánh sáng và bóng tối, khiến câu chữ tự vận hành như một cỗ máy mộng du. Đầu thế kỷ XX, khi châu Âu còn choáng váng sau Thế chiến thứ nhất, André Breton và Philippe Soupault viết Les Champs Magnétiques (1919) — văn bản khai sinh cho chủ nghĩa siêu thực. Breton sau này gọi siêu thực là “tự động tâm linh thuần túy nhằm diễn đạt hoạt động thực sự của tư duy,” và trong Tuyên ngôn Siêu thực (1924), ông nêu mục đích “hòa giải giấc mơ và hiện thực thành một siêu thực tế.” Lý trí không bị xóa bỏ, nhưng được buộc ngồi xuống đối thoại với vô thức.
19 Tháng Tư 20268:53 CH(Xem: 3535)
Một buổi tháng 4, 2025. Cái tháng mà bức màn ký ức của tôi lay động, không bởi gió thời gian, mà bởi bao nhiêu lệ chữ òa về rơi vỡ muôn mảnh bể dâu tưởng đã là phế tích bị lấp vùi. Và hai câu thơ trên của Cao Vị Khanh làm tôi, ưng ức, đau đớn, tưởng nhớ, trong lòng cảm thấy một nỗi rất vắng rất xa… Bao nhiêu chữ của bao phận người hơn nửa thế kỷ vẫn đong chưa đầy hồ lệ ký ức và hệ lụy của cuộc dâu biển ấy vẫn miên man xô đẩy trên trang sử đầy thương tích một thời, “một vết thương không bao giờ lành” như nhà văn Ngô Thế Vinh đã viết trong tập truyện Mặt Trận Sài Gòn. Và hôm nay, tôi mở vết thương ấy - tập thơ Ký Ức Tháng 4 - của nhà thơ Cao Vị Khanh.
15 Tháng Ba 20261:13 SA(Xem: 5969)
Gần đây, trong giới văn chương xuất hiện một nỗi lo mới: trí tuệ nhân tạo đang “xâm lăng” lãnh địa thi ca. Bài viết “Phẩm giá thơ trong thời đại AI” của Đinh Thanh Huyền là một trong những tiếng nói tiêu biểu cho nỗi lo ấy. Bài viết được viết với nhiều cảm xúc chân thành, nhiều suy tư đạo đức và một niềm tin rất đẹp: thơ phải là sản phẩm của con người, của trải nghiệm sống, của những tế bào sinh học đang rung động trong thân thể người. Tất nhiên, không ai phản đối niềm tin đó. Nhưng đọc xong bài viết, người ta bỗng có một cảm giác hơi… lạ: các nhà thơ dường như đang sợ AI giống hệt như họ từng sợ rất nhiều thứ trong lịch sử. Và lịch sử thường cho thấy: những nỗi sợ đó hiếm khi đúng.
28 Tháng Hai 20262:58 SA(Xem: 6500)
Trong đời sống văn chương Việt Nam hải ngoại, có những người viết để nổi danh. Có những người viết để lưu dấu một thời. Có những người viết để giữ lại một phần linh hồn dân tộc mình giữa những bể dâu của lịch sử. Nhà văn, dịch giả Từ Vũ thuộc vế thứ ba, bền bỉ gìn giữ tiếng Việt như giữ một ngọn lửa nhỏ trong gió.
10 Tháng Hai 20263:12 SA(Xem: 6985)
Bài viết này đặt ra một nghịch lý của Việt Nam đương đại: khi lý tưởng cộng sản vẫn được nhắc tới như nền tảng chính danh, nhưng vai trò thực tế của nó trong đời sống xã hội đã thay đổi sâu sắc. Thay vì tranh luận đúng–sai hay kết tội, tác giả chọn cách phân tích sự dịch chuyển của lý tưởng từ mục tiêu giải phóng sang ngôn ngữ quyền lực. Cách tiếp cận này giúp nhìn lại mối quan hệ giữa ổn định, phát triển và bất bình đẳng dưới một góc nhìn tỉnh táo hơn. Tòa soạn giới thiệu bài viết như một đóng góp cho đối thoại xã hội, với tinh thần viết để hiểu và cùng suy ngẫm
07 Tháng Hai 202610:40 CH(Xem: 6639)
Sắp đến Tết truyền thống, như một “tập quán” bất đắc dĩ mới, nhiều người đang lo lắng chuẩn bị đón đợi nhằm chống đỡ các chiêu trò hài nhạt chọc cười nhảm trên các phương tiện truyền thông, thì đã bị đầu độc đến nôn mửa bởi hàng loạt thứ văn hóa rác được gọi là “Thơ Văn”, mà lại là “Thơ Văn” đoạt các giải cao ngất ngưởng, được ngợi ca ngút trời theo kiểu “quá lời nguyện hết thành hoàng thổ công”…
07 Tháng Hai 202610:12 CH(Xem: 8299)
Bụt trong văn hóa Việt Nam là một hiện thân vừa nhân hậu vì hay cứu khổ giúp đời mang hình ảnh đức Phật, vừa là vị thần linh có quyền phép trấn tà, trừ vọng mang hình ảnh thần thánh. Đó là biểu tượng hiền thần, hỷ thánh trong nếp sống tinh thần dân gian Việt Nam. Hễ nơi nào có đau khổ, bất công, nguy khốn là có Bụt hiện lên cứu cấp. Người Việt đi vào đời bằng Bụt, rồi đi sâu vào đạo bằng Phật.