
![]()
Cao Xuân Huy
CÁI LƯỠI CÂU
Thạnh năn nỉ:
“Mày thông cảm, tao chỉ
có hai thìa.”
Tường lắc đầu:
“Ba là ba.”
Thạnh thở dài:
“Hay mày cho tao thiếu.”
“Thiếu? Rồi
lấy gì mày trả?”
“Thì...”
“Không.”
Thạnh thất vọng:
“Thôi thì, lấy cái hạng
nhì vậy.”
“Đưa đây.”
Thạnh móc trong túi ra một
miếng vải được buộc túm chặt bằng
lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một
dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn
được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
Tường chăm chú nhìn Thạnh đong muối.
Xong xuôi, Tường chùi cái lưỡi câu thêm một lần
trước khi đưa cho Thạnh. Thạnh cầm
lưỡi câu, mắt nhìn với theo bát
muối trên tay Tường. Còn một ít muối vụn
dính vào miếng vải, Thạnh thè lưỡi chấm chấm.
Vị ngọt lan nhanh trong miệng,
nước bọt ứa ra.
Những sợi chỉ tháo
từ cái ba lô rách trở thành dây cước, Thạnh buộc
vụng về nhưng cẩn thận vào cái lưỡi câu
vừa “mua” được. Có thế chứ, cuối cùng
mình cũng đã có được cái lưỡi câu. Dù
không bằng cái hạng nhất làm từ kim
băng, nhưng, vẫn là một cái lưỡi câu, hạng
nhì.
*
Để chống lại
cái rét căm căm của mùa Đông núi rừng miền Bắc,
hơn bốn chục người tù phải bốc
thăm để chia nhau một cái áo ấm. Ngoài
sân, lửa phải đốt suốt ngày. Đêm, phải mang than hồng lót dưới sạp
nằm. Lúc nửa đêm, cái lạnh nhức
xương làm Thạnh thức giấc, than đã tàn, Thạnh
ra đống lửa ngoài sân hút một điếu thuốc
lào.
Vừa đặt điếu
xuống, Thạnh thấy thốn đau ở ngực, cổ
họng như có cái gì muốn trào ra, mà không phải là nôn. Chúi
đầu xuống đống lửa, Thạnh há miệng,
nước lẫn bọt từ trong ngực dồn lên, rồi
tự động tuôn ộc ra khỏi miệng từng
đợt từng đợt.
Toàn, cũng không ngủ được,
đang ngồi hơ lửa, hốt hoảng kêu lên:
“Thạnh! Mày ói ra máu!”
Thạnh đưa tay
quệt ngang miệng, giơ ra ánh lửa. Màu đỏ
tươi dính trên tay áo. Thạnh
lại gập người xuống, há hốc miệng vào
đống lửa, máu lại trào ra.
Toàn chồm tới, đưa tay đỡ lấy ngực Thạnh:
“Để tao lên bệnh xá
xin thuốc cầm máu.”
Toàn đứng dậy, dợm
bước. Thạnh thều thào gọi giật lại:
“Thôi Toàn, để họ ngủ.”
“Nhưng máu ra nhiều thế kia.”
“Có thuốc đâu mà xin. Mà...
cũng không cần. Chỉ cần mày...
làm chứng... cho tao... là đủ rồi.”
Làm chứng tao mửa ra máu, may ra, tao sẽ
được nghỉ lao động một
ngày. Được nghỉ những nguyên một ngày lao động... Bỗng dưng, đám máu
tươi bầy nhầy không làm Thạnh sợ choáng
người như lúc vừa nôn. Ngược lại, nó
đã trở thành những tia hy vọng.
Thạnh nhìn Toàn, hy vọng...
Toàn chỉ lắc đầu, lẩm bẩm
trong miệng:
“Không có thuốc, rồi làm sao qua
được mùa Đông này...”
Thạnh đưa tay
chận ngực, hổn hển:
“Qua được hay không
qua được, nói làm gì. Mày nhớ... làm chứng...
cho tao nghe.”
*
Cái phao động đậy,
Thạnh hồi hộp đợi. Cái
phao vẫn động đậy. Chờ
cho đến khi cái phao đứng yên, Thạnh cẩn thận
nhấc cần. Con giun mồi biến mất, chỉ
còn trơ ra cái lưỡi câu.
Cái phao lại động
đậy, Thạnh hồi hộp. Cái
phao đứng yên, Thạnh lại cẩn thận nhấc
cần. Con mồi biến mất, lại chỉ còn
trơ ra cái lưỡi câu.
Cái phao động đậy. Lần này, Thạnh
không đợi nữa mà, vút... Thạnh giựt
mạnh cần.
Nặng tay. Sợi dây cước căng hết cỡ làm cong
đầu cần.
Thạnh giựt giựt cần, vẫn
nặng tay.
Chắc là một con cá to, phải là cá to
chứ. Cái hố bom B-52 kín đáo, nằm khuất
sâu trong rừng già, mới chỉ có một mình Thạnh tìm
ra. Cái hố bom mà Thạnh phải thật gian nan mới vào đến được,
chưa kể phải đánh dấu để khỏi lạc
đường về trước khi trời tối. “Một con cá to,” Thạnh nhớ ngay đến
Toàn, chắc cũng phải tìm cách chia cho nó một phần.
Nghĩ đến đây, Thạnh hứng chí, mẹ, thằng
vua “cờ tây” suốt ngày ngâm nga “sống trên đời...”,
con vật “ăn đủ thứ” ấy mà bạn tao còn
khen ngon, thì huống gì mày, cá ơi là cá! Bất kể mày
ăn cái gì ở dưới hố bom này, chúng ông cũng
ăn mày, chúng ông cũng ăn mày cho đã đời. Thạnh
liếm môi, hít hít mùi thơm tưởng
tượng, nuốt ực miếng nước bọt vừa
ứa ra.
Nhưng, nhìn lại, cái phao
không còn động đậy, Thạnh đâm nghĩ ngợi. Nếu
là cá to, thì cái lưỡi câu hạng nhì và cái gọi là dây
cước, nó chỉ cần táp nhẹ một cái là đã
đi đời nhà ma rồi, chứ sao lại nặng.
Hay là... rắn? Hay... một con quái vật rừng già nào
khác? Hay là, lưỡi câu đã lọt thỏm vào giữa
hàm răng của... một cái đầu lâu đã thành tinh
dưới đáy hố bom cũng là đáy huyệt? Thạnh
chùn tay, đảo mắt nhìn quanh, bỗng nhận ra, trong
cái không gian âm u đầy đe dọa của núi rừng
hoang rợ vào lúc buổi chiều đang dẫy chết
này, Thạnh chỉ có mỗi một mình, với cái hố
bom ma quái.
Gió bắt đầu thổi
mạnh, luồn qua khe núi, thốc qua những lùm cây, những
bụi gai rừng, rít lên từng chập. Tiếng côn
trùng rền rĩ càng làm khung cảnh thêm
thê lương. Thạnh gai người, nhớ
lại những đêm hành quân lởn vởn những xác
người và chờn vờn những bóng ma.
Nghĩ đến ma, Thạnh nhớ lại
câu chuyện một người lính kể vào một
đêm trời cũng chập choạng tối như
đêm nay:
Đơn vị em vừa tái chiếm
một ngọn đồi, sau một trận đánh khốc
liệt. Mùi máu tanh như vẫn còn vướng
vất trên những lùm cây. Em ngồi gác,
trong bóng tối nhá nhem của buổi chiều, khu rừng
già trước mặt như vẫn còn đầy bất
trắc. Trong không gian im vắng, đột nhiên em thấy
như có gì di động trong rừng cây. Phản xạ của
một thằng lính gác là mở chốt an
toàn của khẩu súng trên tay. Nhưng trong khoảnh khắc,
em chợt nghe rõ "cách", tiếng mở khóa an toàn một
khẩu M-16 khác ngay bên cạnh. Em giật mình
quay lại, một thằng lính lạ mặt, không cùng
đơn vị đã đứng cạnh em từ lúc nào.
Quái lạ và vô lý, em đang gác ca đơn, ca gác đơn
không thể có hai người. Thằng này ở
đâu ra?
Nó nhìn em:
"Vô sự. Gió
đấy thôi!"
Kinh ngạc và hoang mang, em hỏi
nó:
"Mày là ai? Sao
lại ở đây?"
Nó co ro:
“Lạnh quá, cho tao ngồi chung với. Giờ này là ca gác của
tao.”
Rôài nó tự
động lót mũ sắt ngồi xuống. Em nhìn phù hiệu
trên tay áo nó:
“Mày có lộn không?Đây
là đơn vị tao, mày về đơn vị mày mà gác.”
Nó cãi:
“Đơn vị tao ở
đây”.
Nó vừa nói vừa chỉ tay xuống đất, ngay dưới chỗ
hai đứa đang ngồi.
Lúc em nhìn lên, nó biến mất,
em vụt nhớ lại khuôn mặt nó, khuôn mặt xanh lè của
một xác chết, với bệt máu còn đọng trên mép
chưa khô, phù hiệu đeo trên tay là của một
đơn vị bạn từng đóng trên ngọn đôài
này, đã chết không còn ai, trong một trận tấn công
của địch mấy tháng trước, xác không kịp
mang đi, được lấp vội vàng tại đây,
ngay dưới chân vọng gác này.
*
Gió rít mạnh hơn, tiếng
rít của núi rừng hay tiếng rít ai oán của những
thây ma đang nằm rên rỉ dưới đáy hố bom? Thạnh rùng
mình kéo cao cổ áo. Người anh em phía bên kia
muốn về báo hận ta chăng? Thôi, hận
nhau làm gì nữa, các anh nằm dưới đáy hố bom
thì cũng đâu khác gì tôi đang ngồi dưới
đáy vực của cuộc sống này. Nói cho cùng, chúng ta không phải là đồng đội,
nhưng là đồng nghiệp với nhau đấy chứ.
Các anh không thấy sao? Chúng
ta đều là những người trẻ, đi lùng giết
nhau để tranh giành những thung lũng, những ngọn
đồi đầy xác chết.
Thạnh dợm người, với tay kéo mạnh chiếc cần câu. Chiếc cần vẫn cứng ngắc như có
ai ghì lại dưới đáy. Mặt
nước bây giờ đã đầy bóng tối. Thạnh căng mắt nhìn.
Không còn thấy cái phao.
Bõm...
Có ai vừa nhảy xuống
nước, hay tiếng của một vật gì rơi.
Thạnh giật mình hốt hoảng,
định bỏ chạy, nhưng cái cần câu trên tay kéo giữ Thạnh lại.
Và, Thạnh thoắt nghĩ
đến cái lưỡi câu.
Ừ, cái lưỡi câu. Thạnh
không thể để mất cái lưỡi câu. Hai
thìa muối, cả một gia tài đã mất, một quyết
định lớn đã làm sau bao đêm suy nghĩ đắn
đo. Cái lưỡi câu và những con cá mơ ước,
có lẽ nào Thạnh lại chịu thua.
Thạnh toát mồ hôi. Phải
quyết định. Giật mạnh cần
thì sẽ mất cái lưỡi câu. Lội xuống
nước mò theo sợi dây cước
tìm cái lưỡi câu thì... Thạnh rợn
người không muốn nghĩ tiếp.
Bóng tối bây giờ đã
dày đặc. Thạnh co dúm người, gục đầu
xuống hai tay đang ghì chặt chiếc
cần câu.
Lạnh, và sợ. Nỗi
sợ hãi ập xuống cùng bóng đêm, cái lạnh cào xé
cùng gió buốt. Thạnh run rẩy, tuyệt vọng. Và muốn bật khóc.
Nhưng cùng lúc ấy, hình ảnh
cái lưỡi câu và những con cá béo nhẫy hiện ra. Can đảm
lên Thạnh ơi, chỉ cần mò theo sợi
dây cước, lặn xuống nước thì sẽ “cứu”
được cái lưỡi câu, sẽ có cá ăn. Sẽ
có cá ăn...
Bỗng dưng, Thạnh nhận
ra mình đang đói.
Cái đói cồn cào ruột gan, cái đói
quắt quay trí não, cái đói thúc giục chân tay, nó kéo đôi
chân cong queo của Thạnh đứng lên, nó đẩy
thân hình xác xơ xiêu vẹo của Thạnh chập choạng
bước tới.
Thạnh nhắm
mắt. Hai tay ôm ngực chận
cơn nôn. Méo miệng cười, nhào xuống nước...
Cao Xuân Huy