- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
341,148

Loài chi có vú mà không cho bú? / Đáng yêu như đòi yêu rất đáng...

23 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 86439)

 

nhucodatungxanh
Loài chi có vú mà không cho bú?

 

Chuyến xe Kinh kỳ đi xuống phía anh

phố nguyên từng nắm

người nguyên từng gói

cười nguyên từng lố

khóc nguyên từng chén

ô hô...

 

Đêm trạm kiểm dịch động vật

hạch hỏi anh con và người

cũng chỉ đầu mình tứ chi

loài có vú mà không hề biết cho bú

 

Tự nhiên đọc những bè bạn xưa cũ

chợt nhớ rưng rưng mình

bạn nguyên từng khối

lời nguyên từng nét

khóc nguyên một tiếng

lòng đau một nén

dương cầm

tây ban cầm

vĩ cầm

mà tình cũng đem đi cầm

 

Nhiều thiên kỷ rồi bỏ quên ly rượu bạn

nhớ nguyên một gói

say nguyên một tối

điên nguyên một đáy

thuốc nguyên một khói

 

Chuyến xe Kinh kỳ đưa anh xuống phía đó

nặng chi một tên

nhẹ cho một thân

chỉ chi một ngón

nhẫn chi một lóng

ô hô

ai tai... 

 

 

 

Đáng yêu như đòi yêu rất đáng...

 

Cứ đáng yêu như buổi chiều sầm sập

mưa một phát không đủ mát một ngày

nhưng đủ rộng lượng lòng người

và mở cửa tù lâu như là... lâu lắm

(mắc mớ chi kể lể thời gian)

 

 

Cứ đáng yêungày hóa vàng tro than

ghểnh cẳng nằm gác trọ

nếm mùi cư sĩ

kiêng khem cả tỏi nén hẹ hành

chay tịnh đời trai làm bác cóc già khả kínhtrễ tràng cái kiếng cận 0,75 diop

mơ màng cô chủ nhà trọ vài phút tênh hênh

 

Vẫn cứ đáng yêunhư thằng hàng xóm trọ cùng

trầy trật vật lộn thăng rồi giáng rề rồi phá sol rồi mí

viết bài ca cây lúa cây bông cây mơ cây mồng

tối nay tặng ả sề của hắn

vẫn rất cứ đáng yêu

 

Mà cứ đáng yêu nhe

mà cứ đáng yêu nhé

ngày nảo ngày nao bên hanh hanh vàng hanh hao màu bàng bạc trắng

dựng mình dậy như dựng cây lưu niên

đặt một bàn chân xuống mặt sàn

ngừi mùi thương hồ dầy dậy cơn mưa cũn cỡn

nghe lòng bàn chân dẫm đạp lên sống đời

bước về phía mơ hồ

nhặt đao lên thế thiên hành đạo

làm con bạc bịp

xin chén rượu giang hồ

cứ đáng yêu như đời đang yêu rất đáng

khơ khơ...

 

ĐaMi

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 75312)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 75107)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 24559)
về những điều không thuộc ranh giới đúng / sai như đã bao lần em giấu rất nhiều cách nhìn về anh khi tự dìu mình về một trời mưa khác
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 74311)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 75476)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
14 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 72656)
Về đi thôi nhật ký ngày chân đất Gốc đa già bà kể lá bùa yêu Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu 
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 72317)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 21392)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 20548)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 78081)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ