
![]()
phỏng vấn
Đỗ Hoàng Diệu
Bản năng nhà văn
trong xă hội đồng phục
Hợp Lưu: Tuy mới xuất hiện
gần đây, bút hiệu Đỗ Hoàng Diệu đă gây
nhiều chú ư, đặc biệt với truyện ngắn
Bóng đè trên HL78. V́ sao trưởng thành và làm việc
tại Hà Nội, cô đă chọn một diễn đàn
văn chương ngoài nước vẫn hăy c̣n bị tịch
thâu ở các cửa khẩu hải quan làm nơi thử bút
và khởi đầu nghiệp văn?
Đỗ Hoàng Diệu: Tôi có một người bạn
mà anh ta làm cán bộ cao cấp trong chính quyền hẳn hoi,
anh ta nói với tôi cứ mỗi buổi chiều, sau khi tan
sở hoà ḿnh vào phố phường đông đúc của
Hà Nội, anh lại thấy cô đơn, lạc lơng khủng
khiếp. Và có lúc cô đơn đến cùng cực, anh ta
đă t́m đến cái chết. Tôi nói với bạn ḿnh:
Tôi cũng chẳng hơn ǵ anh. Tôi đang cảm thấy
bơ vơ, trống trải, hoang mang giữa 81 triệu
dân, giữa đường phố Hà Nội ngập những
khuôn mặt người, lạc lơng giữa bao gốc sấu
đă quá đỗi thân quen với ngàn lần qua lại. Và rất có thể, một lúc nào đó, tôi cũng
như bạn ḿnh sẽ tự giải quyết để
thoát khỏi cái thế giới quen thuộc nhưng xa lạ
này, nếu tôi không c̣n khả năng vượt thoát. Trước tiên là vượt thoát chính ḿnh, sau
đấy là vượt thoát đầm lầy. Với tôi, việc gửi truyện ngắn đến
tập san Hợp Lưu, là một ao ước muốn
vượt thoát chính ḿnh. Nhưng xin
đừng cho rằng, cái mà tôi gọi là sự vượt
thoát hàm nghĩa tôi muốn ra khỏi Việt
C̣n việc tôi
chọn Hợp Lưu chứ không phải một diễn
đàn khác để ao ước sự vượt thoát,
dường như là số phận. Số phận đă làm
truyện ngắn của tôi bị từ chối in ấn,
xuất bản trong nước mà có lẽ thứ số phận
trước tiên là do tôi đă viết rất thật, không
dối trá chính ḿnh. Rồi số phận
đă cho tôi gặp gỡ, thân quen một vài người sống
bên ngoài, yêu mến văn nghệ, yêu mến Hợp Lưu
đă giới thiệu tạp san này với tôi. Và số phận đă mách bảo, khi tôi đọc
Hợp Lưu, ḿnh phải gửi truyện ngắn đến
đấy. Tôi không quan tâm đến chuyện Hợp
Lưu vẫn c̣n bị tịch thu ở
cửa khẩu hải quan, tôi chỉ nghĩ đây là một
tập san văn chương đích thực. Nhưng cũng
chính v́ số phận ấy, bây giờ một số bạn
bè xa lánh tôi. "Cẩn thận, nó dính đến
hải ngoại". Họ truyền tai
nhau như thế. Tôi thấy thương họ.
HL: Tốt nghiệp luật,
rồi sống và làm việc giữa thủ đô Hà Nội,
theo dơi sinh hoạt báo chí, cô đánh giá
chung các tập san văn chương trong nước ra sao?
Có sự khác biệt nào giữa trong với
ngoài? Hiện nay người đọc bắt gặp
rất thường xuyên những tên tuổi Nguyễn Hữu
Hồng Minh, Phan Bá Thọ, Lynh Bacardi, Phước An, Nguyễn
Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, Nguyễn Viện,
Nguyễn Việt Hà, Lư Đợi, Bùi Chát, Nguyễn Vĩnh
Nguyên, Vy Thùy Linh, Phương Lan, Thúy Hằng, Hoàng Long, Phan
Huyền Thư, Vương Huy, Như Huy, Ngô Tự Lập,
Trần Tiễn Cao Đăng, Trần Thùy Mai, Inrasara, v.v.. trên các tập san và website ngoài nước. Cô
giải thích thế nào về hiện tượng này, mà cô
là một trong những tác giả đă vượt cầu?
ĐHD: Khi c̣n là học sinh rồi
sinh viên, cái thời Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Phạm
Thị Hoài, sau nữa là Phan Thị Vàng Anh bắt đầu
"tung chưởng" trên văn đàn, tôi thường
nghiến ngấu những tờ báo, tạp chí không sót một
ḍng. Đến nỗi tôi phải nhịn quà sáng để
có tiền đặt mua báo Văn Nghệ những năm
nhà văn Nguyên Ngọc làm tổng biên tập. Nhưng bây giờ,
khi đă đi làm, đă không cần phải nhịn quà sáng
vẫn có thể mua được không chỉ ḿnh báo
Văn Nghệ, mà c̣n Văn Nghệ Trẻ, Nhà Văn,
Văn Nghệ Quân Đội, Văn Nghệ TPHCM, Người
Hà Nội, Sông Hương, Cửa Việt… tôi lại không
đặt mua bất kỳ một loại báo, tạp chí
văn chương nào nữa. Khi có thời gian rảnh, tôi
thường liếc chúng trong thư viện.
Hoặc thi thoảng, ai đó gọi điện thoại
mách tờ này, tờ nọ vừa có truyện A, bài B hay lắm, tôi lại lượn xe máy
ra phố mua đúng số báo ấy. Nhưng
rồi đọc xong, thấy người gọi điện
thoại "mách" ḿnh đă quá lời. Cũng có
đôi ba lần "ngây ngấy sốt" v́ mấy bài
tranh luận đánh nhau, chửi nhau, nhưng rồi cũng
vèo qua trí nhớ như cơn gió. C̣n sáng tác, tôi thường
đọc xong truyện mà không nhớ tên nhân vật, chẳng
có h́nh tượng nào đọng lại. Có lẽ trí nhớ
của tôi quá tồi! Tôi thường chậc lưỡi một
ḿnh: Đă xa rồi ơi Nguyễn Huy Thiệp, ơi Bảo
Ninh, ơi Phạm Thị Hoài, ơi Vàng Anh…
C̣n sự khác
biệt nào giữa các tập san văn chương trong
nước và ngoài nước? Có lẽ phải để
các nhà nghiên cứu phê b́nh đánh giá. Riêng
tôi, chân đất mắt toét, không dùng kính lúp cũng thấy
một điều. Đó là các tập
san ngoài nước sẵn ḷng đón nhận những tác giả
từ bên trong, trong khi các tập san trong nước rất
dè dặt với các tác giả bên ngoài. Cho tới bây giờ,
loáng thoáng cũng chỉ thấy Nguyễn Văn Thọ, Lê
Minh Hà, Phạm Hải Anh... xuất hiện với tần
số thớt thưa cùng những truyện ngắn thực
sự hiền lành với bút pháp chẳng khác ǵ truyện
bên trong. Tôi băn khoăn không hiểu nhà văn bên ngoài
không thèm gửi sáng tác về hay bên trong đóng cửa, từ
chối khéo? Nhưng đấy không phải
là điều ghê gớm ǵ. Cái tôi cảm
nhận sâu sắc là tập san văn chương bên ngoài rất
nghiêm túc, biết tôn trọng cái mới, cái hay. Tôi cũng biết tập san bên ngoài không có nhà
nước nào bỏ tiền ra bao cấp, phải tự
ḿnh chèo chống giữa khốn đốn tài chính.
Nhưng sao họ vẫn xuôi ḍng với những con thuyền
mang tên Hợp Lưu, Văn Học, Thơ, Tiền Vệ...
vững chăi? Chỉ có thể nói do nhiệt
huyết với văn chương và sự tự do
được viết, được nói những ǵ họ
muốn.
Và khi những con thuyền
Hợp Lưu, Văn Học, Thơ quyến rũ như vậy,
cớ ǵ các hành khách Nguyễn Hữu Hồng Minh, Phan Bá Thọ,
Nguyễn Việt Hà, Nguyễn Viện, Lư Đợi, Hoàng
Long lại không leo lên ngồi chung để cùng Khánh Trường,
Mai Ninh, Trần Vũ, Cao Xuân Huy, Đỗ Kh, Khế Iêm,
Nguyễn Thị Ngọc Nhung, Nguyễn Thị Thanh B́nh...
làm cuộc rong chơi trong biển hồ văn
chương? Đấy là tôi lan man thế, chứ ai biết
được trong đầu Hồng Minh, Phan Bá Thọ,
Nguyễn Viện nghĩ ǵ khi vượt cầu. Có sai xin
đừng mắng mỏ! Và tôi, dù biết ḿnh chỉ là một
hành khách bé tiù tẹo, chưa biết ḅ, nhưng cũng cố
ẩy ḿnh mon men đến chiếc thuyền.
Bởi tôi biết, chủ những con thuyền sẽ tôn
trọng sáng tác của ḿnh.
HL: Thời gian sắp đến,
khi có tác phẩm in thành sách, Đỗ Hoàng Diệu sẽ nạp
đơn vào Hội Nhà Văn như các thế hệ nhà
văn đi trước? Có phải ở Việt
ĐHD: Hỏi đến lạ!
Tôi đang tập lẩy, c̣n chưa biết ḅ, đă biết
viết đâu mà nghĩ đến chuyện của người
già! Hợp Lưu hỏi lạ nữa! Một
truyện ngắn cũng chẳng in cho tôi, ai dám in cho tôi cả
cuốn sách? Người ta bảo tôi phải
viết gọn gàng, sạch sẽ, xinh xắn, ấm áp th́
mới in được. Người ta đọc bản
thảo mà cứ như đo đếm ṿng eo
để chọn hoa hậu không bằng! Ngay
cả T́nh Chuột, có đụng chạm nào đâu, người
ta cũng bắt tôi phải rút ra khỏi tập truyện
tôi định xuất bản. Thế
th́ làm sao mà tôi vào Hội Nhà Văn được? Thôi, cứ thế này để được
đi thi hoa hậu dài dài. Nhưng nói thật
nhé, giả dụ khi tôi về già, ai đó khùng điên mời
tôi vào Hội Nhà Văn, tôi cũng không vào đâu. V́ tôi
không có tiền nộp hội phí mỗi năm và khi chết
tôi cũng không cần ai đọc điếu văn kính
thưa kính gửi! Đấy là c̣n chưa nói đến
chuyện, chẳng may Nguyễn Huy Thiệp lại xếp
tôi vào trong đa số các nhà văn Việt
Tôi hỏi nhé, Nguyễn Mộng
Giác, Phan Huy Đường, Mai Ninh có phải hội viên Hội
Nhà Văn Việt Nam không? Mà ở trong nước,
giới văn nghệ biết các anh chị và đánh giá
cao tài năng các anh chị? Tài năng và nhiệt huyết
sáng tạo sẽ dựng nên chỗ đứng, vinh dự
cho các nhà văn chứ không phải hội đoàn nào. Tất
nhiên là tôi trừ ra kiểu nhà văn tự t́m cách lăng xê ḿnh để nổi tiếng. Có thể họ nổi tiếng nhưng họ sẽ
không có chỗ đứng đáng tôn trọng.
HL: Sau 4 truyện ngắn
đă công bố trên Hợp Lưu, ấn tượng đập
vào mắt người đọc trước nhất là
tính chất nhục cảm tràn lấp trong các sáng tác của
Đỗ Hoàng Diệu. Trong bất kỳ truyện
nào, nhân vật nữ cũng khát khao t́nh dục, ham muốn
và tự t́m kiếm thoả măn. Cô có thể tŕnh bầy quan
điểm sáng tác của ḿnh trên vấn đề này? V́ sao Đỗ Hoàng Diệu khắc hoạ chi tiết
những đ̣i hỏi của cơ thể? Tính dục có thực sự không thể thiếu
trong văn chương?
ĐHD: Thực sự khi cầm
bút viết, tôi không có ư định xây dựng nhân vật
trong truyện là những cô gái khát khao t́nh dục, ham muốn
và tự t́m kiếm thoả măn. Cũng không ngờ truyện
của ḿnh lại tràn lấp nhục cảm khi đến
tay người đọc. Nghe nhiều người nhận xét, tôi ngồi cả
đêm đọc lại 4 truyện đă công bố trên Hợp
Lưu, và thấy "chẳng có ǵ". So với thực trạng cuộc sống, những
ǵ tôi viết quá kín đáo và nhẹ nhàng. Nếu tôi xem một bộ phim mà nhân vật chỉ
toàn đàn ông hoặc đàn bà, tôi thường bỏ nửa
chừng. Đọc sách cũng vậy.
Tôi thấy xấu hổ, nhưng thành thật khai báo một
điều, tôi đă lấy hết can đảm để
đọc Chuông Nguyện Hồn Ai của Hemingway 4 lần,
song lần nào cũng thất bại. Đến
gần hai chục trang mà chưa thấy đàn ông đàn bà
ở đâu, tôi đành bỏ cuộc. Mọi
người nói kiên nhẫn, sẽ thấy yêu
đương nồng nàn. Tôi chẳng
thể nào kiên nhẫn. Nhưng tôi cũng không thích Kim
B́nh Mai, Hồng Lâu Mộng hay Quỳnh Dao, dù trong ấy
đâu đâu cũng là trai gái. Những chuyện t́nh lăng mạn,
thơ mộng, nhạt nhoà, đúng như người ta
thường nói: t́nh yêu tiểu thuyết.
Tôi muốn dịu
dàng nhưng dữ dội. T́nh yêu thật và văn
chương thật. Những câu văn run rẩy mang
trong ḿnh hơi thở mănh liệt, khi mơn man rồi gấp
gáp, mỗi nhịp văn tựa một tiếng rên phát ra
không phải từ cuống họng mà từ da thịt, từ
nỗi đam mê. Tôi muốn mọi người
thấy nỗi đau của thể xác và tâm hồn khi yêu,
không phải chỉ hoa hồng và những nụ hôn lướt
nhẹ lên môi cùng lời thề thốt. Trong vô thức, tôi viết, và nhục cảm
đă tràn lấp từng câu chữ mà tôi không biết để
kịp ngăn lại. Khi tỉnh ra, tôi biết có thể
ḿnh hơi quá, nhưng chẳng nhẽ tôi phải thuê một
người ngồi bên cạnh lúc tôi viết, để
người ta nhắc tôi không được đam mê? Vả
lại, tôi đâu miêu tả cảnh làm t́nh, tôi muốn chặt
đôi con rắn lục - ông giáo sư khi ông ta xanh nhớt
trườn tới mấy cô sinh viên ngây thơ trên nền
gạch hoa màu sắc dối trá, tôi muốn cấu xéo vào nỗi
đau rách toác của cô gái trong Những Sợi Tóc Màu Tang Lễ.
Với Cô Gái Điếm và 5 Người Đàn Ông, tôi muốn
thiếu nữ dùng mọi thủ thuật để xuyên thủng
trái tim từng người đàn ông hèn kém không dám sống
thật với bản thân ḿnh chứ không phải xuyên thủng
cơ quan sinh dục của anh ta.
Mỗi con người dù muốn
hay không, tự bản thân đă mang dục tính. Anh là người đồng tính luyến ái, nhà
văn khai thác đời sống đồng tính. Nhưng làm sao để mọi người biết
anh đồng tính? Tất nhiên nhà văn
phải miêu tả anh làm t́nh thế nào. Anh
là người bất lực, nhà văn có quyền miêu tả
dương vật anh không thể nào căng cứng khi gần
đàn bà. Anh khoẻ mạnh và anh yêu vợ ḿnh, điều
ấy quá tuyệt, nhà văn sẽ cho ta thấy mỗi
đêm chiếc giường ướt đẫm những
giọt thoả măn. Giọt yêu
đương, giọt hạnh phúc. Đời sống
t́nh dục của anh không tốt, đến cơ quan anh
như kẻ mất hồn, công việc chẳng được
như ư, ban đêm anh nằm lạnh tanh bên vợ. Nhà
văn sẽ mô tả sự lạnh tanh của cơ thể...
Suy cho cùng, t́nh dục là sự sống, tựa
hơi thở con người. Lẽ nào
văn chương lại sống mà không thở? Và mỗi nhà văn có một cách thở riêng.
Tôi thích thở sâu từng hơi rồi hắt ra khoái lạc
chừng nào trái tim tôi c̣n đập. Trong hơi thở tôi chứa đựng cả niềm
vui và sự bất hạnh của cuộc sống chính tôi
và quanh tôi.
HL: Như vậy Đỗ
Hoàng Diệu đă chọn con đường của Anais
Nin, Vệ Tuệ,
ĐHD: Cách đây một năm,
khi tôi đang bắt đầu viết một cuốn tiểu
thuyết mà tôi tạm đặt tên là Điên T́nh mà tôi
đă viết được 82 trang, và đă viết xong
T́nh Chuột, một anh bạn hoạ sĩ nói chuyện
phone với tôi "Anh vừa mới đọc xong cuốn
sách của một văn sĩ Trung Quốc, cô có tính cách giống
nhân vật trong ấy. Cô ra hiệu sách mua ngay
Điên Cuồng Như Vệ Tuệ về mà đọc."
Đọc xong Vệ Tuệ, tôi ngưng ngay việc viết
tiếp tiểu thuyết Điên T́nh, bởi tôi biết,
nhiều người sẽ cho rằng tôi bắt chước
cô nhà văn Trung Hoa đang nổi danh này. Và cho đến
bây giờ, tôi vẫn đang loay hoay t́m một cốt truyện
mới cũng như xây dựng tính cách mới cho nhân vật
trong cuốn tiểu thuyết đầu tay
của ḿnh. Có thể tôi đă không gặp may v́ chậm chạp, nhưng thà tôi không gặp may c̣n
hơn bị đấu tố v́ tội bắt chước.
Bởi tôi là một cô gái có vầng trán cao và đôi mắt
vừa to vừa sâu lại vừa sáng! Nếu tôi chưa chọn
được con đường đi trong cuộc sống
bởi tôi là một cô gái yếu đuối quen được
bố mẹ cưng chiều, trong văn chương tôi lại
càng không thể chọn. Tôi đă và đang
không viết bằng lư trí, tôi chỉ bộc bạch t́nh cảm,
sự dày ṿ nội tâm, nỗi đau cuộc sống và ước
mong hạnh phúc mai sau. Có thể tôi đă đồng cảm
với Vệ Tuệ, Cửu Đan, Florence Dugas, Shansa trong
hơi thở mà tôi đă nói ở trên và Hợp Lưu xếp
tôi vào chuyến xe họ đang đi. Tôi không tự ḿnh mua
vé để lên chuyến xe t́nh dục ấy.
Nếu ai thấy tôi ngồi trên ấy, có lẽ
truyện ngắn của tôi đă tự tiện cho tôi uống
thuốc ngủ và bế tôi lên.
HL: Xă hội trong T́nh Chuột
được mô tả như những hang động mà tập
thể con người là một bầy chuột, Những
Sợi Tóc Màu Tang Lễ với đầy rẫy quái thai, với
những quan chức cùng những trí thức biến hoá ma
quái mặt xanh mặt vàng. Cô Gái Điếm và 5 Người
Đàn Ông phô diễn thế giới ảo giác của những
người đàn ông bị ám ảnh t́nh dục, mỗi
người mỗi kiểu. Bóng Đè là câu chuyện của
một dân tộc chung sống với rắn.
Mô h́nh xă hội trong sáng tác của Đỗ Hoàng Diệu
cho đến nay là mô h́nh tổ chức bầy đàn của
thú vật. Dường như cô đánh mất niềm tin
vào tập thể con người và xă hội Việt
ĐHD: Trong hang động thường
tối tăm nhưng cũng có một vài khoảng sáng. Và
thường th́ những khoảng sáng ấy thật đẹp,
thật quư giá, hiếm hoi. Cũng vậy, đàn thú vật
có con hung dữ con hiền lành. Tôi không cố ư xây dựng một
mô h́nh bầy đàn thú vật ẩn ḿnh trong hang động
tối tăm. Cô gái trong T́nh Chuột dù đă bị những
con chuột hôi hám cấu xé, đến lúc cô chết chúng vẫn
ŕnh rập quanh cô, nhưng tôi gọi cô ấy là thiên thần.
Cô ấy đă sống hết ḿnh v́ t́nh yêu, đă chung thủy đến phút cuối ngay cả
khi chuột cống rúc vào thân thể cô. Cô ấy sáng lên rực
rỡ trong một hang động tăm tối. C̣n ở
Bóng Đè, cô gái mẫn cảm mang trong dáng h́nh nhỏ bé triệu
triệu đam mê, khao khát đến lạ lùng ấy,
tưởng chừng phóng đăng, tưởng chừng thác
loạn nhưng lại chính là người cứu rỗi lỗi
lầm của quá khứ và mơ ước tương
lai. Đánh mất niềm tin không có nghĩa
là ngày tận số. Dù hơi tàn lực kiệt,
đâu đâu cũng là đêm tối, nhưng c̣n hơi thở
đam mê, c̣n bàn tay thon kỳ diệu óng
ánh dưới nắng, sẽ c̣n có ngày mai. Cứ yêu người
bằng cả trái tim ḿnh đi rồi
người sẽ quay về, ánh sáng sẽ chiếu xuống.
Tôi như một
người chụp h́nh. Trong một lúc nào đó, tôi chụp một
góc hang động, nơi các con vật đang cắn xé lẫn
nhau. Nhưng tôi muốn người đọc nh́n thấy
linh hồn của những con vật ấy chứ không phải
lông lá của chúng. Và cũng không có nghĩa xă hội Việt
HL: Trong tất cả các
truyện cô đă công bố, Bóng Đè đặc biệt
hơn hết. Người đọc cảm nhận sức
mạnh, chất mê hoặc của truyện xây dựng trên
bản năng của tác giả, đă cảm thấu và bắt
gặp "âmột quá khứ phi phàm", như chữ cô
dùng. Dường như với Bóng Đè, Đỗ Hoàng Diệu
đặt nghi vấn về sự xâm lấn của lịch
sử từ quá khứ hăm hiếp hiện tại và di truyền
tương lai? Và con người, một tác nhân xă hội,
ngoài bản năng không có phương tiện nào khác để
chống đỡ, vượt thoát hoặc thay đổi
hiện thực của chính ḿnh?
ĐHD: Trong Thư toà soạn số
78, Hợp Lưu cho rằng ở Bóng Đè, tôi đă
"tŕnh bầy một t́nh trạng quỷ quái đến
kinh ngạc". Tôi không nghĩ câu chuyện
trong Bóng Đè là quỷ quái. Bởi tất cả chúng
ta, dù muốn hay không, đă được sinh ra từ quá
khứ. Quá khứ nặn ra đôi bàn tay,
nặn ra tiếng khóc chào đời và nặn luôn thứ
mà ta quen gọi là bản năng. Và khi hàng ngày chúng ta vẫn
dùng đôi bàn tay để làm việc,
để ăn, để âu yếm, quá khứ vẫn ngụ
cư trong mỗi con người. Quá khứ
nhỏ trong quá khứ phi phàm của cả một ḍng họ,
một dân tộc, một đất nước. Bóng
Đè là câu chuyện về thân phận một cô gái có bản
năng mạnh mẽ kỳ lạ, cô đă bị các thế
lực đen tối của ngày hôm qua chọn để
cưỡng bức, đưa mầm mống của ḿnh
sang hiện tại và tương lai. Không phải
ngẫu nhiên thế lực đen tối lại chọn cô
gái mà không phải bất cứ một người phụ
nữ nào khác. Bởi cô mang trong dáng h́nh nhỏ bé một
bản năng dâng tràn như sóng cuộn, đam mê nồng
nàn, sự nhạy cảm thái quá cùng niềm khao khát bỏng
cháy. Chính bản năng mănh liệt này làm cho cô vô cùng quyến
rũ, đến cả trăm đời
ḍng dơi đế vương cũng bị cô mê hoặc. Nhưng cô cũng quá đỗi yếu đuối.
Cô không thể chống cự nổi sự hung bạo của
ngàn cuộc chiến tranh đă phá huỷ đất nước
này, không thể chống cự bao nhiêu lề thói cổ hủ
phong kiến ăn sâu vào cội rễ xă hội, và điều
làm cô quỵ gục hoàn toàn là cô chẳng thế nào chống
lại sự độc ác, tà dâm của con người.
Mỗi sáng sớm, soi ḿnh
trong gương, tôi thường có thói quen miết những
ngón tay xinh xắn lên vầng trán, viền
môi. Để biết ḿnh c̣n sống, để biết
súng đạn của những cuộc chiến tranh tàn bạo
xa xưa qua những giấc mộng chưa mang tôi đi,
và một tương lai ảm đạm phía trước
c̣n chưa nuốt chửng ḿnh. Rồi nhiều khi những
ngón tay xinh miết khắp người,
để ḥng trả lời câu hỏi: tôi là ai, người
đàn ông của tôi sao măi vẫn chưa về? C̣n chống đỡ, vượt thoát hoặc
thay đổi hiện thực của chính ḿnh? Tôi chỉ
là một thiếu nữ có bàn tay mỏng
manh, cho dù bàn tay kỳ lạ, nó cũng chỉ năm ngón ngắn
dài, nó không với quá được bóng của chính ḿnh
trong nắng.
HL: Bản năng của một
nhà văn là yếu tố quan trọng nhất giúp h́nh thành
tác phẩm?
ĐHD: Để trả lời
câu hỏi này, tôi muốn biết Hợp Lưu nhắc tới
tác phẩm loại nào? Tác phẩm mà từng ngôn từ, từng
câu văn là những tiếng kêu của nỗi ám ảnh,
là từng vết lằn của đ̣n roi, là tiếng nấc
nghẹn khi ân ái... Hay là sự sắp xếp
những chữ nghĩa mỹ miều, đao to búa lớn
lại với nhau rồi cố ư la to cho cả thế giới
biết: tôi đă vật vă để viết nên tác phẩm
bất hủ? Trong trường hợp thứ
hai này, tôi gọi là sự dối trá chính bản thân ḿnh.
Nói như vậy, không có nghĩa
tất cả nhà văn khi viết phải trải qua
đau đớn, phải chịu ám ảnh, phải ân ái. Nhưng phàm là người viết
văn, phải đau nỗi đau của thân phận ḿnh
tạo dựng, để khi đến tay
độc giả, người đọc lại đau nỗi
đau của nhân vật. Nhân vật ấy có thể chính
là hoá thân của tác giả, có thể là bạn bè xung quanh, nhưng
cũng có thể chỉ là trong tưởng tượng. Vô h́nh dung, một ṿng quay linh cảm được
tạo lập. Tạo lập nhờ bản
năng của nhà văn. Và lúc này tôi có thể
trả lời; bản năng của một nhà văn chính
là yếu tố quan trọng nhất giúp h́nh thành tác phẩm,
ít ra là đối với tôi, bây giờ. Những ai
đă từng gặp tôi, tinh nhạy để thấu hiểu
bên trong cái vẻ ngoài h́nh như hiện đại kia là ǵ, họ đều biết tôi đang
lặn ngụp trong vực thẳm rẫy nóng của chính
ḿnh và phát ra tiếng kêu khát khao hạnh phúc.