
Đỗ
Hoàng Diệu
Những sợi tóc
màu tang lễ
Dực đã đi rất đỗi nhẹ
nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy
vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực
đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu
thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người
hình trôn ốc. Có người đang nhìn
Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh
ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu
thang gỗ. Có phải tiếng động của gót
giầy Dực không, hay âm thanh phán lên niềm rắc rối
nhịp đập trái tim? Xoáy
xuống, xoáy tròn, hun hút và tăm tối. Từ tầng ba xuống tầng một mà đi
cả 27 năm trời chưa xuống được tới
nơi. Dực cười thầm ý nghĩ
của mình. Hình như có âm thanh nào đó
đang trườn tới.
-
Hôm nay thứ Hai mà Dực cũng đến Thư viện
à?
Thứ Hai ư? Dực nhìn xuống
đôi giầy của mình trước khi lướt mắt
qua người đàn ông.
-
Vâng, đúng rồi. Thứ Hai nên Dực mới đi giầy
cao gót và mặc bộ áo váy sang trọng này. Anh Dũng
chưa nhìn thấy Dực đi giầy cao gót bao giờ
đúng không?
- Thì Dực chỉ đến đây vào chủ
nhật, những hôm Dực mặc quần bò và đi giầy
thấp, làm sao anh thấy được?
Người
đàn ông thủ thư của phòng đọc.
Anh ta đang nói về những đôi giầy
của Dực. Cao thấp, thấp cao ảnh hưởng
gì đến cuộc đời anh ta, ảnh hưởng
gì đến những cuốn sách mối mọt mà anh ta
đang cất giữ?
-
Bao nhiêu người đang nhìn em đấy. Đôi giầy
cao gót của em gõ vọng cả sáu tầng nhà Thư viện
Quốc gia.
Ô hay, thế mà Dực không biết. Dực đã bay xuống
những bậc thang gỗ mà vẫn phát ra được
những tiếng động ư? Dực có
nghe tiếng gì đâu. Một, hai, ba.
Dực đi tiếp. Rùng rợn
tiếng quỷ khóc, ai oán giọng ma kêu. Chít chít, chuệch choạc, âm thanh chưa chạm,
tiếng của sự rơi vào hư vô. Dực phải bỏ đôi giầy ra thôi.
Nơi tĩnh lặng thế này Dực sẽ phá hỏng
biết bao ý tưởng đang rồ lên điên dại
điều khiển bàn tay lật giở
từng trang sách kia. Cúi xuống, những ngón tay
thon dài của Dực chạm vào mũi giầy, kéo ra. Không!
Dực không kéo nó ra nổi. Từng lọn tóc bỗng dài thêm và đang vùng vẫy
dưới miếng da màu đen. Lẫn
lộn giày tóc, lẫn lộn niềm đau. Dực cố vùng lên ngẩng cao đầu,
đưa chân ra nhưng đầu và chân Dực đều
không cử động. Từng sợi,
từng lọn bứt ra khỏi đầu Dực toẽ
hình hoa huệ tàn phủ lấp mũi giầy. Chân tóc
trắng sắp hàng so đũa chổng ngược kinh
hoàng nhìn Dực đang hãi hùng. Chân tóc chuyển
dần đỏ rượi toé ra từng sợi, từng
sợi. Màu máu, hình như là máu. Anh sẽ cưới vợ vào tháng 12 này.
Vợ anh là một ca sĩ mà chắc em đã
từng nghe tên. Vướng vít tóc Dực bay lượn
anh, vợ, ca sĩ, mười hai. Đỏ máu, chữ
được nặn từ máu Dực. Dực đọc
nó rõ ràng hơn trên màn hình máy tính hồi nãy. 
- Chị
cho đi nhờ một chút
Tiếng
nói màu xanh vang lên ngay sát hông Dực. Có người đang
nói, tiếng nói màu xanh, xanh ô liu. Dực đứng
dậy, Dực nghĩ mình đang đứng dậy.
- Chị
Dực, chị làm sao thế? Mặt mũi chị
tái xanh. Sao chị lại ngồi đây?
Sao chị lại ngồi đây ư? Em tên Hưng vẫn thường
dắt xe cho chị mỗi tối Chủ
nhật lúc tám giờ. Như thời khoá biểu bao giờ
khi chị đang loay hoay với chiếâc xe
gắn máy có trọng lượng gấp ba lần cơ thể
chị lại thấy em xuất hiện. Mọi
người nói là em thích chị, chị cũng nói là em thích
chị. Ừ nhỉ, sao chị lại
ngồi đây vào buổi chiều thứ Hai khi đáng ra
chị đang phải có mặt trong cuộc họp quan trọng?
- Chị
vừa ở trên phòng Internet xuống. Em cũng
lên đấy à?
-
Vâng, em lên mạng kiếm tài liệu, em đang làm luận
văn tốt nghiệp. Nhưng sao chị
không vào mạng ở cơ quan mà phải đến
đây?
-
Cơ quan chị bị cúp điện.
Dực
biết giọng nói của mình mới chuyển sang màu vàng,
màu Dực cho rằng giả dối. Cơ quan Dực
điện vẫn sáng, những chiếc máy tính màn hình vẫn
bật xanh len lét. Và chỉ cách đây 30 phút, Dực
vừa online. Dực yêu quý. Anh nghĩ phải nói cho em biết. Anh sẽ cưới vợ vào tháng 12 này. Vợ anh là một ca sĩ mà chắc em đã từng
nghe tên. Đừng hỏi anh vì sao lại chia tay em. Cuộc sống vốn thế
Dực à.
Dực đã nghi ngờ đôi mắt vốn
vẫn thường được mọi người
khen là tinh anh của mình. Dực lao vút xuống cổng
cơ quan buổi trưa mùa thu. Thời tiết
vàng ớn lạnh. Dực chạy đến
Thư viện. Dực phải lật giở
các trang sách, sở thích của Dực từ 6 tuổi, cứu
cánh của Dực những lúc buồn để xem người
ta nói gì, người ta biết gì về sự đời.
Để người ta giải thích cho Dực vì sao
người đàn ông Dực yêu thương hết lòng bỏ
Dực không vì một lý do nào. Im ắng.
Tiếng nói màu trắng vang lên đáp lời Dực. Và Dực
gõ gót giầy nhọn cệch cạc bảy phân ngày thứ
Hai sang trọng ở cơ quan lên bậc cầu thang gỗ.
Anh sẽ cưới vợ vào tháng 12 này.
Những hàng chữ uy quyền màu đen
phán đi phán lại. Dực buốt kim
châm. Bật rễ từng chân tóc Dực 27.
Khánh Dực, Nguyễn Khánh Dực ơi, cô sắp trọc
đầu rồi. Tiếng nói màu đỏ rực,
màu lên đồng, màu tương lai.
*
- Thầy
chưa gặp người đàn bà nào có những sợi
tóc tơ mỏng mảnh đến như em.
- Em
không phải đàn bà.
-
Sao em lại không phải đàn bà?
Dực cắn sợi tóc ngang vai, sợi tóc
16 tuổi.
- Em
muốn nói rằng chưa phải, em là con gái.
Ông
Giáo sư cười âm ỷ, giọng cười xanh lục
sang trọng người đàn ông 50 một đời vợ.
Dực đắm đuối, bấn loạn
trên dư âm giọng cười và ánh mắt ấy. Tập
tài liệu Giáo sư đưa Dực đang cầm trên tay rớt nhẹ. Hỗn mang trời
đất. Dực biết, Dực nhìn
thấy thầy giáo mình đang trườn tới. Điệu cười màu xanh lục, thân hình rắn
tìm mồi. Khô đắng cổ họng
Dực để có thể cất lên thành lời.
- Em
đẹp lắm, vẻ non tơ của em làm thầy thèm
thuồng ngay từ buổi đầu nhìn thấy em trên giảng
đường.
Giọng
nói có cánh, nó bay vút đến tai Dực.
Nhưng sao Thầy lại thèm khát Em? Giọng
nói màu đen rồi. Sao Dực vẫn muốn
bay lên, Dực không thể bỏ chạy khỏi màu đen.
Rườn rượt đỏ mọng lên đôi môi cong
trễ của Dực. Ngàn vạn râm ran cấu xé thân thể
Dực.
- Thầy
yêu em, thầy yêu em cô gái xinh đẹp. Em sẽ thành
đàn bà, thầy giúp em ngay bây giờ cô gái bé bỏng.
Đàn bà, đàn bà, sẽ thành đàn bà. Chao đảo căn hộ
tầng ba khu chung cư nhà Giáo sư. Bàn tay, không phải, gọi tên bằng đam mê
xới từng phân vuông đê mê Dực. Những sợi tóc
tơ bị chèn ép xuống nền gạch hoa. Hình như chúng đứt. Dực nghe mơ hồ
âm thanh chúng gãy tan tành đứt đoạn. Rừn
rựt hổn hển màu da cam nhịp đập Giáo
sư. Phựt, âm thanh rực oà đỏ
chói. Dực cháy, nó át tiếng phựt những
sợi tóc lìa khỏi đầu cô gái vừa trở thành
đàn bà. Da cam ực lên trinh tiết,
buông thả khát thèm. Nhưng Dực nhìn
thấy màu lông chuột, màu xám cỗ quan tài. Dực cố vùng lên. Dực muốn
mở nắp quan tài xem bên trong là ai, ai chết thế?
Mở được rồi, một lọn
tóc tơ của Dực nằm trong ấy, chân tóc nhức
nhối máu tươi, màu phía dưới bụng Dực
đang chảy. Thân tóc huyền tang lễ.
- Em
có đau không? Em sướng lắm phải
không? Vẫn cong người lên thế kia
chắc là còn thèm phải không em? Chờ thầy
đã nhé.
Thầy, em, rướn, Dực đang ở
miền nào thế này, ở kiếp nào thế này? Ai đang cấu
xé bầu vú Dực thế? Thầy
ư, Giáo sư ư? Máu, máu chảy lòm cả
nền gạch. Không phải căn phòng giường
nệm sa tanh trắng muốt nhìn ra biển.
Không có ánh nến hồng lung linh. Không có sâm banh. Không phải chàng
trai khoé miệng rộng cười kiên nghị bộ ngực
phẳng vuốt ve tóc tơ của Dực.
Một
tuần sau đó, khi Dực nhìn thấy Giáo sư của cô
xanh lục trườn tới một cô sinh viên năm thứ
nhất như Dực ở đúng khoảng gạch Dực
đã trở thành đàn bà, da đầu chưa kịp lên
tóc của cô rỉ máu. Dực đưa bài thơ viết
tặng Giáo sư đang cầm trên tay
quệt ngang da đầu, vết đỏ châm toác câu chữ.
*
Bao
giờ bác bảo vệ cơ quan cũng nhìn khoảng trống
phía dưới cằm Dực và nuốt nước bọt
vào 7.30 sáng. Dực ngầm thoả thuận với bác sĩ
quan về hưu kinh qua hai cuộc kháng chiến trường
kỳ khẩu hiệu:
-
Chào bác nuốt nước bọt. Bác ăn sáng cháu no rồi
thì để cháu lên phòng làm việc.
Bao
giờ vị sĩ quan già cũng nhướng mắt nhìn theo dong dỏng cao Dực đến khi
đôi mông tròn lẳn và mái tóc đen nhánh của cô khuất
sau cây liễu già. Văn phòng Bộ gì mà chỉ
rặt liễu là liễu, choán hết cả tầm mắt.
Lại phải chờ đến 11.30 mới được
nuốt nước bọt! Bao giờ cũng như bao giờ,
Dực đọc rõ ràng suy nghĩ vị sĩ quan gác cổng.
Vuốt lọn tóc ngang bầu vú, Dực ấm
lên sự đụng chạm vào chỏm vú sau lần áo.
Đuôi tóc hát khúc khẽ khàng mơn man.
Bao giờ Dực cũng là người đến
sớm. Sếp Dực bao giờ cũng đến muộn.
Căn phòng rộng thênh thang chỉ có hai người. Thảm đen mịn màng, ghế đỏ sẫm
to quá cỡ và chiếc bàn dài như lưỡi vị Thứ
trưởng mỗi khi bước lại gần Dực.
- Cô
bé đáng yêu của tôi. Tối qua em ngủ
ngon không? Áo em đẹp quá, áo em trắng
quá nhìn không ra, không ra hai ngọn đồi trong sương
mù. Em thấy chưa, tôi làm thơ còn hay hơn cái anh
chàng bị hủi điên khùng đấy chứ. Khen tôi đi Khánh Dực. Thưởng cho tôi đi
Hoàng Cúc, Mộng Cầm kiều diễm của tôi.
Gió lốc tràn tới ầm ầm. Cưa, dùi, đục, cắt
bầu vú và hai má mông Dực. Bác gác cổng ăn sáng bằng
mắt và ngài Thứ trưởng ăn sáng bằng tay. Và cô thư ký bé nhỏ
chôn trong chiếc quan tài màu lông chuột những sợi tóc
bật gốc. Dực quá yếu ớt và đơn độc.
Mẹ Âu Cơ khi mang thai 100 quả trứng,
trinh tiết đã mất tỉnh bơ bảo Dực:
- Đừng lãng mạn bạn yêu mến. Bạn thà rụng
hết tóc trên đầu còn hơn thất nghiệp thời
buổi này ở Việt
Ôi, mẹ Âu Cơ, mẹ đã nói thế thì
con đành phải vâng lời. Con mang chôn tóc con trong những chiếc
quan tài màu lông chuột ở khu vườn hoang đầy
hoa dại. Âm sắc Mẹ đỏ rực, xám lạnh uy
quyền, con nào dám trái lời.
- Dực
ơi, tối nay Dực có bận không?
Âm hưởng nhẹ như tơ trắng
trong suốt.
Thơm lên trước cửa WC văn phòng Bộ. Nó luồn
từ Nữ sang
- Có
việc gì không Thức?
- Nếu Dực không bận, Thức muốn
mời Dực đi nghe nhạc Trịnh tối nay.
Giọng
nói chuyển sang loe loét, nhờ nhợ cháo lòng. Mời nghe
nhạc Trịnh trước cửa nhà vệ sinh buổi
trưa sau khi nốc đầy bia
hơi vỉa hè. Nhờ nhợ ói lên da đầu Dực
-
Xin lỗi nhưng Dực bận rồi. Thức
rủ người khác đi đi.
Thức ơi, cậu quá trẻ, Dực không
chơi với non tơ như Thức. Màu trắng nhờ
nhợ ào xuống thân tóc Dực. Trắng từng đoạn. Dực già rồi,
già 27 tuổi. Nó rụng vào 24 hau háu, non
tơ của Thức.
- Cô
thư ký của tôi ơi, chuẩn bị
đi, thứ Năm này lên đường vào Huế một
tuần. Có thể sẽ qua Đà Nẵng
trước khi về. Nhớ mang theo
bikini vì chúng ta sẽ tắm biển em ạ, mà phải là
bikini đấy nhé.
Âm thanh của chú dê chuẩn bị lên đồi
mùa xuân. Dực
rùng mình ớn lạnh. Ngây ngấy trong
xương tuỷ, trong linh cảm vốn dĩ quá nhạy
của mình. Dực phải ra phố, Dực
phải đi sắm nhiều chiếc mũ. Tóc Dực sắp rụng hết rồi. Dực phải đi mua thật nhiều quan tài.
Huế kinh thành chỉ có quan tài màu vàng, không có
màu lông chuột. Dực phải giữ mỗi sợi
mang về khu vườn hoang hoa dại rực lên màu
trưa một ngày sắp chuyển sang đông.
Nhơm nhớp, hôi hám, màu vàng vọt chuồng
tiêu nông thôn.
Ngài Thứ trưởng có bộ răng vàng nhởn vũ
phu thích nắm tóc Dực kéo ghì xuống. Lạ thay, bàn tay chuối mắn của ông ta không làm hư
được sợi nào của Dực. Hực lên khát
thèm, hực xuống nhầy nhụa, tích tắc mông muội.
Dực chẳng cảm thấy bão giông, chẳng thấy
xói mòn đất đai hạt mầm.
Chỉ những cơn buồn nôn ói thốc hôi thối. Móc họng chảy máu, chỉ có đôi mắt cô
gái 27 đang nhìn Dực chăm chăm trong gương với
vài ba sợi tóc thưa thớt trắng nhầy nhầy.
Sợi, sợi bay xuống chân cô, xuống sàn
nhà tắm.
*
-
Sao em suốt ngày cứ đội mũ thế? Bỏ mũ ra em sẽ xinh hơn đấy em yêu
ạ.
Âm sắc hồng tươi. Người
đàn ông yêu Dực nồng nàn.
-
Nhưng tóc em xấu, em đội mũ để che
đi.
-
Tóc em hơi mỏng nhưng đen óng và rất đẹp.
Sao em lại không để mọi người
thưởng thức?
Dực
đưa những ngón tay thon ve vuốt
đôi mắt anh kinh hãi. Dực đã rụng
gần hết tóc, anh ấy lại nói tóc Dực đẹp?
Hôm qua Mẹ Âu Cơ bảo Dực là không khéo Dực bị
ung thư. Ung thư,
máu trắng nên mới rụng hết tóc. Dực
cần phải đi bác sĩ.
Anh
từ từ gỡ bỏ chiếc mũ trên đầu Dực.
Anh hôn mắt, môi, từng phân vuông thân thể Dực. Lạ
thay, tóc Dực mọc trở lại trong nỗi đê mê, Dực
nhìn thấy.
-
Anh rất yêu em Dực ạ. Cuối năm nay, tháng 12 chúng
mình sẽ làm đám cưới, em sẽ là vợ anh Dực
nhé?
Ôi, tiếng anh mầu hồng, tiếng anh mầu
thiên thanh, tiếng anh mầu hạnh phúc. Tóc Dực dày quá, tóc Dực
đen quá, tràn trề thanh xuân như ngực như mông Dực.
Tràn trề ánh sáng cứu rỗi, lảnh lót tiếng hát ngợi
ca tình yêu vĩnh cửu. Tiếng hát cô ca sĩ
Dực đã từng nghe một lần anh sẽ cưới
vào tháng 12.
*
Qua tháng 12. Năm nay trời rét buốt,
có cả tuyết rơi. 5 giờ chiều
Dực lại cho bác sĩ quan già nuốt nước bọt.
Thứ Sáu, đều đều thời gian tí tách. Dực đi về vườn hoang. Dực đội mũ len thật dầy.
Gió kim châm, máu chảy ra từ những
chân tóc lỗ chỗ. Đêm qua Mẹ Âu Cơ
có vẻ buồn rầu. Chẳêng hiểu có phải
ai đó lại làm Mẹ mang thai.
- Bạn
đã chôn những sợi tóc ở đâu thì đến lấy
về và cấy lại vào da đầu. Bây giờ
Thẩm mỹ viện người ta làm được bạn
thân mến ạ. Tóc bạn sẽ hồi sinh, bạn làm
ngay đi nhé.
Nhập nhoạng khu vườn chiều nay
hắt tím những khóm hoa dại. Dực đã chôn ở
đây 14 chiếc quan tài, ngàn sợi tóc của Dực. Mẹ
Âu Cơ nói phải nhớ thứ tự cái nào chôn trước
thì lấy về trước. Làm sao Dực có
thể nhớ nổi. Dực cũng
không nhớ được vị trí 14 chiếc quan tài.
Phải làm thế nào đây? Có âm thanh nào ở đâu đó, rất gần.
Dực rẽ lối đi vào khu vườn.
Hoa dại nằm rạp xuống. Chẳng có ngọn gió nào thổi tới, hình
như trời sắp mưa. Tiếng nói, tiếng nói
đâu đó vọng, vọng, thấu, thấu linh hồn
Dực. Dực phải tìm ra vị trí 14 ngôi mộ, linh hồn
Dực bảo thế. Có cái gì đó đâm vào chân Dực
như mũi kim châm, như tiếng phựt trong nhà ông Giáo
sư, như nhờ nhợ cánh tay đụng chạm của
Thức, như kinh tởm cái nhìn ông anh họ vào vú Dực.
Những cánh hoa lạ, một bông hoa lạ. Trắng pha đen pha vàng pha lông chuột pha diệp lục
mỗi cánh mỗi mầu. Dực kinh ngạc đưa tay ôm ngực định bỏ chạy. Gió, gió ùa tới. Hoa tím khắp
khu vườn hoang rạp mình hôn đất. Trước mắt Dực là 14 bông hoa lạ muôn mầu
bật lên nỗi độc ác.
Có ai đó, có âm thanh nào đó sau lưng. Dực không
dám quay lại. Gió hất tung chiếc
mũ len của Dực. Lạnh luồng tử khí. Cùng lúc
với một cái phát mạnh vào mông là một bàn tay bóp mạnh vú Dực. Run rẩy, quờ quạng,
lốc xoáy. Bàn tay bóp bung sữa trắng
xoá. Sữa của Dực, của đam mê, của
uẩn ức. Vang lên điệu cười
khanh khách sau gáy Dực. Dực quay lại. Người đàn bà rách rưới quanh năm
mưa nắng bão bùng vẫn đội chiếc mũ màu
đen và ngồi trước cửa khu vường hoang
này. Bà ta bóp mạnh vú Dực, sữa
không ngừng tuôn ra. Dực bấn loạn,
bấn loạn 16 tuổi trong nhà ông Giáo sư. Phía dưới bụng Dực đang chảy.
Sữa đang chảy khắp người Dực.
Tràn khắp mênh mông, ngập sàn gạch hoa nhà ông Giáo sư,
nghẹn họng cong lưỡi ngài Thứ trưởng.
Cuồng phong ầm ầm. Trong ánh chớp, Dực nhìn thấy mái đầu
trọc của người đàn bà chỉ trơ lại
duy nhất cọng tóc muôn mầu khi chiếc mũ len
rơi xuống.
Đỗ Hoàng Diệu