
ÐỖ HOÀNG DIỆU
Cô Gái Ðiếm và Năm Người
Ðàn Ông
(HL76 số tháng 4-&5
năm 2004)
Gió thì
chết già trên những tán lá rậm rạp. Nhưng gió thu không
chết già mà chết trẻ. Heo may thế, mỏng manh thế
làm sao sống quá vài phút dưới tầng tầng lớp
lớp cơ man lá cành cổ thụ không có tuổi? Huệ mơ màng mộng mị sờ nắn những
lớp vẩy cổ thụ đang chà xát vào tấm
lưng trần của mình. Huệ không
dám bóc lớp vẩy, như thế sẽ làm cổ thụ
đau. Huệ chẳng muốn ai đau
bao giờ. Lớp lụa mỏng líu ríu
trên người Huệ, líu ríu gốc cổ thụ. Gió đang vướng vít chúng với nhau. Nhưng cổ thụ sẽ không làm hư chiếc
váy lụa của Huệ, Huệ biết điều ấy.
Nó sẽ chỉ làm Huệ nhô ra được
bộ ngực đã hơi nhõng của mình, lộ thêm cặp
đùi vẫn dài thế nhưng đã bắt đầu
sàm sạm. Sông Hồng đang dâng nước,
thủy triều lên. Huệ nghe rõ nhịp nước
xao động lê la bò từng thớ cỏ ngoài kia. Ðã bao đêm Huệ đếm
nhịp lên của sông Hồng ở góc phố nhờ nhờ
này. Cả nhịp nước chảy
vào lòng đất, chảy vào âm ty rốn ráy vũ trụ mất
đi những mùa nước cạn.
“Dường
như chỉ mấy ngày nữa trời sẽ trở lạnh
đấy cô gái. Cô sẽ lại không mắc chiếc váy lụa mà
ta rất thích này được nữa”.
Bâng
quơ Huệ ngước mắt nhìn những vầng sáng
lọt ra giữa cành lá đan quện.
“Huệ
cũng thấy lành lạnh thật. Nhưng có lạnh Huệ
cũng sẽ mặc thêm chiếc váy này dăm ba bữa nữa
để cổ thụ vui lòng, đừng lo”.
“Huệ
sẽ run rẩy đấy, đừng làm thế. Tôi chờ được đến ngày nắng ấm
mà Huệ”.
“Sao Huệ
không nhìn thấy mặt cổ thụ? Huệ muốn nhìn
đôi mắt cổ thụ, đêm nay tự nhiên Huệ
nao nao, là lạ”.
Gió thổi
thốc tới. Những
tán cây lao xao. Trăng chạy
đến đỉnh đầu cổ thụ và nhìn xuống
cô gái dịu dàng.
“Huệ
nhìn thấy mặt cổ thụ rồi. Huệ hơi buồn
ngủ, giờ này sao chẳng có ai đến hả cổ
thụ? Người ta đi đâu hết
rồi?”
“Hình
như lại có chuyện gì đấy nên không thấy nhiều
người ra đường. Hình như là gì đấy.”
Cô gái
dõi mắt cùng lúc ra hai hướng đường, phảng
phất từng khoảng trăng vàng vọt đậu
mình trên muôn vàn lá rụng mùa thu.
“Cổ
thụ ơi sao năm nay lá rụng nhiều quá. Cổ thụ cũng thế,
rụng nhiều quá rồi.”
“Ta mới
chỉ rơi vài lá thôi, ta trút nó đi để nhìn
được Huệ rõ ràng hơn đấy. Vẫn
đủ lá để sưởi ấm Huệ mùa đông
sắp đến, làm nệm giữ lưng Huệ
được êm ả. Hay là Huệ leo
lên đây đi để ta sưởi ấm Huệ, gió
có vẻ lạnh hơn rồi.”
“Nhưng
tối nay chưa có người khách nào cả. Huệ đói cổ thụ à. Chưa
có gì ăn cả. Huệ ngồi đây
xem có ai đến không, chẳng nhẽ đêm nay lại
không người đàn ông nào muốn được ái ân ư?”
Im lặng
hoàn toàn.
“Cổ
thụ buồn vì Huệ đói ư? Không sao đâu cổ thụ.
Rồi Huệ sẽ no mà. Nhưng
mắt Huệ ríu cả lông my rồi. Cổ
thụ nói chuyện với Huệ đi để Huệ
đừng ngủ gục”.
“Huệ
muốn chúng mình nói về chuyện gì?”
“Chuyện
gì cũng được cổ thụ. Chuyện đứa trẻ chơi
dưới gốc cổ thụ cách đây gần 100
năm, đứa bé tóc vàng ấy. Ðêm qua nó bảo
nó tên là Maria, cổ thụ lại kể cho Huệ tên nó là
Alixia”.
“Ta
đặt cho nó đấy thôi, nó đã bao giờ có tên
đâu. Nó chỉ được làm người
20 phút người ta đã chôn nó xuống chân ta rồi.
Ta thấy tóc nó màu vàng nhưng mắt nó đen láy và mũi
nó tẹt. Người đàn bà mang nó đến
đây khóc nhiều quá ta không biết mắt cô ta màu gì.
Còn bố nó ta chẳng biết nhưng ta
đoán là một người nước ngoài. Ðêm qua
đứa bé lại về nói chuyện với Huệ à? Sao ta không biết nhỉ?”
“Nói
chuyện này buồn quá cổ thụ ơi. Chuyện khác đi, hay
là chuyện đêm ấy đi cổ thụ”.
Có âm
thanh của tiếng thở dài rơi rớt.
“Ngày nào
Huệ cũng muốn nghe chuyến ấy, gần 20
năm, bao ngàn đêm rồi Huệ”.
“Huệ
không chán cổ thụ à. Mỗi khi nói đến chuyện ấy
Huệ vui lắm. Chiều lòng Huệ đi cổ thụ”.
“Ừ,
năm chàng trai trẻ đêm ấy, cái đêm hôm ấy, làm
sao quên được”.
Vi vu, dìu dặt lá cây chạm khẽ vào
nhau. Cô gái ngủ ngon lành. Không
một bóng qua lại. Môi cô mấp máy, mọng đỏ,
run run. Cô thật đẹp!
*
Từ
khi người vợ hoa hậu ôm đứa con gái bốn
tuổi xinh như thiên thần bỏ đi, Toàn chưa ngủ.
Toàn thức cả ngày lẫn đêm, thức
trên đường đi và thức suốt đường
về.
Toàn nhớ
khuôn mặt ngây thơ của con gái, Toàn không lý giải
được tại sao Ngọc ôm con bỏ đi theo một người đàn ông chẳng có
gì. Toàn đầy đủ mọi thứ và
Ngọc đã thỏa mãn chán chê trong ngôi nhà này. Ngọc có chồng đẹp trai, hào hoa, nổi
tiếng, giàu có. Ban ngày Ngọc thừa tiền để
tiêu xài và ban đêm khi nào cần Ngọc cũng đầy
đủ đàn ông từ Toàn dù nồng nàn hay chuồi chuội.
Ngọc đâu phải người nhiều
đam mê?
Từ
ngày Ngọc ôm con bỏ đi, đêm nào Toàn cũng thức.
Cả người anh không ngủ. Ngay cả
khi anh đang ôm trong tay một cô người
mẫu xinh đẹp, đầu anh gối lên cặp
đùi dài như dòng sông nhắm mắt, trán Toàn vẫn hằn
lên những ưu tư. Nặng trĩu và ám ảnh,
mông lung những điều hư hao Toàn không nắm giữ.
Toàn không khóc, Toàn chẳng đau khổ đến
không cùng. Nhưng Toàn bất lực.
Bất lực với chính mình. Anh không
xua nổi được hình ảnh ấy cho dù bây giờ
hình ảnh con gái thiên thần đang chiếm ngự dòng
máu anh.
Ðêm nay
Toàn vẫn không ngủ. Từ
khi vợ anh ôm đứa con gái bỏ đi theo
một người đàn ông chẳng có gì anh không ngủ.
Toàn mở cửa sổ, kéo tấm màn cửa sang hai bên.
Toàn không nhìn thấy sao cũng chẳng có trăng chạy
ngang qua bàn tay. Thời gian
đang không có mùa, chẳng mùa nào đến vào lúc này. Chỉ là mùa của Toàn, mùa bất lực và hư
hao. Chậu hoa tường vy bên bậu
cửa không có màu. Màu lá, màu hoa, màu cây đã đi theo mùa. Không mùa, không màu và không ngủ.
Toàn hờ hững bước lui khỏi bậu
cửa. Bên trái, bên phải, không hướng.
Toàn muốn đặt lưng xuống giường.
Chiếc giường nằm ở đâu?
Không gian không có chiều. Tất cả
đã theo mùa đi hết. Toàn thoáng thấy
những phím dương cầm rung lên đâu đó, rung trên
đôi môi, khóe mắt của Toàn, rung dọc
sống lưng và rung trên đùi Toàn. Những niềm hư
ảo đang ngân lên giai điệu không âm thanh, không màu sắc
và Toàn ngồi bệt xuống, anh cảm nhận hoa đang
nở dọc đùi mình, nở xuống tận gót chân. Chiếc
lưỡi mềm mại ấy đu kéo trên đùi Toàn, ràn rượi trên thân thể Toàn, cô gái lại
về ám ảnh Toàn, chiếc lưỡi ấy, bàn tay ấy
không thôi làm hoa nở trên chân anh. Những bông
hoa hình nốt nhạc tạo thành bản tình ca êm đềm
và lãng mạn nhất Toàn từng biết. Hay Ngọc cảm nhận được những
bông hoa hình nốt nhạc ấy mà bỏ đi. Không phải, người ta thường ganh tỵ
khi nói rằng bao giờ các cô gái vô cùng xinh đẹp và phô
trương sắc đẹp của mình cũng gắn
trên cổ cái đầu rỗng tuếch. Nhưng chẳng phải ghen tỵ, vợ Toàn
đúng như vậy. Cô hoa hậu qua ảnh một
cuộc thi nửa vời do một tạp chí có mầu mè
không thị hiếu tổ chức chưa học hết phổ
thông đã lăn xả vào Toàn nói những
lời có cánh học lại trong cuốn “Những bức
thư tình hay nhất”. Và Toàn sững sờ trước
đôi mắt đen lay láy lông my cong
chơm chớp, làn da nõn nà thơ ngây đã đem Ngọc về
sở hữu cho có hậu lời tuyên bố đưa ra từ
ngày dậy thì: “Sau này Toàn sẽ cưới hoa hậu làm vợ”.
Làm sao Ngọc có thể biết được
những bông hoa trong muốt hình nốt nhạc nở trên
đùi chồng khi cảm nhận cuộc sống của
Ngọc chỉ là những gì sờ sờ trưng bầy
trước mắt?
Ðã nhiều
lần mùi nước hoa của mấy cô người mẫu
vương sót lại trên vai Toàn, Ngọc chẳng ngửi
thấy. Toàn
đã chuẩn bị sẵn câu trả lời trong đầu
cho tình huống ấy. Tính anh lãng mạn và đam mê,
anh chỉ đi với cô ta thoáng chốc rồi lại
quay về với em. Nhưng Toàn không có cơ
hội trả lời. Vậy thì làm sao
Ngọc có thể biết hoa trong muốt nở khắp
đùi anh hình nốt nhạc?
Trước
khi vợ Toàn ôm đứa con gái thiên thần bỏ đi,
hoa hình nốt nhạc ít nở trên đùi anh. Bởi vì Toàn ngủ
được trên đường đi và ngủ
được trên đường về. Chúng chỉ
nở sau mỗi cuộc tình tan nát mộng du cùng một
người đẹp nào đấy khi biết anh không ly
dỵ vợ để cưới nàng về ở trong
ngôi biệt thự bốn tầng ngà trắng được
đã hét lên: “Anh lừa dối tôi, anh đừng đụng
vào người tôi nữa!” Thế nào khoảnh
khắc ấy những bông hoa lại nở. Thân hình anh trở lại non tơ 15 tuổi hứng
háo thèm thuồng sợ sệt. Ngày ấy
đang có mùa và mùa cũng đang có màu. Mùa thu và mùa vàng. Những vàng óng êm dịu
dưới bàn chân Toàn đang khẽ chạm, thân hình Toàn cố
bay lên môi mọng và tóc huyền người con gái. Toàn không dám mở mắt, chỉ biết có mùi hồi,
mùi quế, mùi áo quần phơi được nắng, mùi
sữa mẹ. Ngày ấy không gian vẫn
còn, phố bình yên cổ kính, cây cổ thụ ngút ngàn một
phần xòe ra góc phố một phần náu mình phủ phê khu
vườn hoang không thấy chủ. Lớp lá mềm
vàng nâng cậu bé 15 lên mãi, lên mãi co rút vào một hình tròn êm
ái. Người con gái rút anh lên và nâng anh đi. Rồi vỡ
tan tất cả, anh tụt xuống. Ðúng lúc ấy Toàn bỗng
râm ran phía dưới. Anh nhỏm dậy.
Hình tròn êm ái màu đỏ ấy đang giọt
xuống người Toàn những giọt trắng ngà chảy
nóng da thịt anh. Giọt rơi đến
đâu những bông hoa muốt hình nốt nhạc nở
đến đấy. Toàn ngả đầu
lên lớp lá vàng nhìn gió lượn. Trong âm thanh gió heo
may hình như có những nốt nhạc ngân nga: “Em là người
con gái rất lãng mạn, anh sẽ cưới em anh nhé?” Sau này Toàn chỉ nhớ hình ảnh hoa hình nốt
nhạc còn giọng nói, âm thanh ấy Toàn đã quên mất.
Người con gái gieo hạt nảy mầm cho anh ngày ấy
anh không nhìn rõ mặt. Bây giờ anh lại cảm
thấy những bông hoa đang nở, nhưng anh muốn
nhìn mặt người con gái ấy, người con gái
đã rút anh lên và nhả xuống người anh những
giọt muốt trắng. Toàn giở cuốn
tạp chí trên đầu giường. Nhung
huyền mái tóc đây, đôi môi xinh xinh và tên gọi kiều
diễm đây.
“A lô,
Ngà đấy hả? Anh Toàn đây, anh đang rất buồn. Em đến nhà anh nhé”.
“OK, 15
phút nữa em sẽ tới, anh ra cổng trả tiền
taxi cho em”.
“Em trả
tiên taxi đi rồi anh cho em sau. Em cứ
đẩy cổng vào lên phòng ngủ của anh luôn”.
Toàn sợ
nếu anh rời khỏi nơi đây những bông hoa sẽ
không nở được nữa. Cô người mẫu
tóc nhung huyền ấy lên cô ta sẽ làm hoa nở, cô ta xinh
thế cơ mà. Toàn nghe tiếng giầy cao gót, Ngà
đang lên cầu thang, mùi nước hoa ngào ngạt. Tiếng cô ta cởi áo, cởi giầy, vuốt ra
sau mái tóc nhung huyền. Toàn đẩy cô
ta xuống dưới anh. Nhưng
đau đớn quá, rút cả ruột gan anh lên mà không có nhỏ
giọt, không có hoa nở.
Tiếng
cửa đập rầm bên tai Toàn:
“Một
thằng cha bất lực, cụt hứng đêm nay. Em sẽ tự trả
tiền taxi”.
Toàn
đã nghe tiếng nói, đã thấy không gian, đã nhìn thời
gian trước mặt. Gần
một giờ sáng rồi. Gió phả lạnh ngoài cửa sổ
mở, heo may. Có mùa rồi, mùa thu. Nhưng hoa đã không nở, chậu tường
vy xám xịt và nhăn nheo. Những bông hoa hình nốt
nhạc vẫn lơ lửng, lơ lửng trong góc khu
vườn hoang và người con gái không rõ mặt,
đường nét xa mờ.
*
Cô gái
cằn cựa dưới bụng Mạnh. Hai bàn tay thô ráp của cô ta ấn đôi mông thô ráp
chai sạn của Mạnh xuống. Trần
nhà màu xanh bàn bạt đang thấp dần, đổ ụp.
Chú thạch sùng cố bám chắc bám chắc, móng chân tõe ra cấu
chặt vân vy mầu sơn phết chẳng đều.
“Cho
xong đi anh, gì mà lâu thế?”
Bàn
chân chú thạch sùng vẫn riết róng vân vy sơn phết
chẳng đều.
“Sao
khó thế? Anh
đơ cu lơ rồi đấy à? Chẳng
thấy động tĩnh gì cả”.
“Người
đàn bà bộ ngực cong vểnh sừng trâu chưa về”.
“Anh
nói cái quái gì thế? Anh đang nằm với gái điếm. Ðàn bà cong vểnh nào đi về? Anh đúng là cái gã điên khùng mà cái Hương nói
với em rồi”.
“Về
rồi, về rồi à. Hôm nay ngực cong hơn, cong
hơn, cong hơn”.
Về
rồi, bộ ngực cong ngễu nghện trước mắt
anh, chà xát gáy anh, ép vào nách anh, vểnh trên môi anh, mũi anh. Bộ ngực ấy từ
từ ép chặt, nuốt trọn bộ hạ của anh,
tất cả. Ép chặt hơn nữa,
nứt rạn da dẻ. Hai núm vú hồng
đỏ tách đầu dương vật anh đưa
đẩy, rút kéo, ào ạt chảy vào hai núm vú đang hé mở,
chảy hết.